Dẫu biết rằng tác hại của khí thải từ những lò than củi ảnh hưởng đến sức khỏe nhưng rất nhiều hộ dân ở xã Ngọc Thanh, thành phố Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc vẫn đang ngày đêm bám nghề để mưu sinh. Bởi theo họ, nghề này cho thu nhập ổn định trên chính mảnh đất quê hương.
Xã Ngọc Thanh cách trung tâm thành phố Phúc Yên chừng 10km. Đây là xã miền núi duy nhất của thành phố Phúc Yên có địa hình đa dạng, đan xen giữa các dãy núi và đồng bằng. Những người dân sống sát bìa rừng, nhiều nhất là ở thôn Lập Đinh nhận thấy sự thuận lợi cho việc phát triển nghề đốt than củi nên đã theo nghề dù có những hiểm nguy cho sức khỏe.

Ông Trần Văn Tiến đang đóng bao sản phẩm than chuẩn bị mang đi tiêu thụ.
Vừa chuyển xong gần hai tạ than lên chiếc xe máy cũ, ông Trần Văn Tiến, thôn Lập Đinh lau những giọt mồ hôi, chia sẻ: “Nghề này vất vả lắm chú ạ. Kiếm được chút tiền trang trải cuộc sống thì phải đánh đổi sức khỏe. Khói bụi từ than củi gây ra nhiều bệnh tật, như các bệnh về da, mắt, hô hấp... Trong khi đó, chúng tôi phải tự tìm đầu ra cho sản phẩm”. Theo ông Tiến, mỗi khối củi mua về có giá từ 300.000 đến 500.000 đồng, chủ yếu là bạch đàn, keo, còn giá than củi từ 7.000 đến 8.000 đồng/kg. Đối với lò đắp đất thủ công diện tích khoảng 10m², sau một tuần đốt, than ra lò cho thu lời hơn 2 triệu đồng/lò. Còn lò đốt than được xây kiên cố với cùng diện tích thì cho than đẹp, bán sẽ lời hơn.
Cách đó chừng vài trăm mét, ông Trần Cường đầu tư xây dựng một lò đốt than lớn, chứa khoảng 15m³ củi, sản phẩm thu được sau 3 tuần đốt. Ông Cường cung cấp cho các nhà hàng ở Hà Nội, thành phố Phúc Yên và các địa phương lân cận. Ông Trần Cường tâm sự: “Lò than của tôi chỉ cần hai nhân công. Trừ mọi chi phí, mỗi tháng tôi cũng có thu nhập vài chục triệu đồng. Nhưng từ khi dịch Covid-19 kéo dài, khó thuê nhân công, các nhà hàng tiêu thụ ít, sản phẩm ùn ứ, cước vận chuyển cao đang ảnh hưởng đến thu nhập của chúng tôi”.
Do suốt ngày phải lao động nặng nhọc và tiếp xúc với khói, bụi từ lò than, những người làm tại đây thường bị nhức đầu, viêm mũi do hít phải bụi than lâu ngày, hai mắt đỏ hoe do bụi than bay vào và tiềm ẩn nhiều căn bệnh khác... Thế nhưng, do cuộc sống mưu sinh đã khiến họ quen dần với khói bụi, với những nhọc nhằn và chấp nhận đánh đổi để kiếm sống.
Bài và ảnh: HÀ THIỆN HÙNG
QĐND Online - Từ trên sườn núi Ghếch, nhìn về phía cánh đồng muối xã Cát Minh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định, các thửa ruộng đều tăm tắp như những tấm nilon trắng trải dài sát mép biển. Còn trên cánh đồng, diêm dân tranh thủ sáng đi làm sớm, chiều làm muộn để thu hoạch, thau rửa ruộng muối.
Được biết, để có muối trắng, thu hoạch nhanh thì sau thu hoạch phải tiến hành đầm ruộng 2 lần, vét sạch nước đọng, sau đó bơm nước biển vào để làm muối. Càng nắng to, người dân càng được mùa, khoảng 3 ngày là thu hoạch ruộng muối.
Năm nay, thời tiết nắng nóng kéo dài nên những diêm dân của địa phương nơi đây lại được vụ muối. Tuy nhiên, điệp khúc “được mùa mất giá” lại xảy ra với diêm dân Cát Minh. Cả cánh đồng muối rộng lớn, muối trắng tinh chất đống to, đống bé dọc bờ thửa nhưng không bán được. Nghề làm muối của diêm dân xã Cát Minh vẫn chủ yếu là thủ công truyền thống. Diêm dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” trong nắng nóng như “bốc lửa” nhưng giá thành quá thấp nên ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống hàng ngày của họ.
Ông Trịnh Minh Bình, Chủ tịch UBND xã Cát Minh cho biết: Toàn xã có 67 ha ruộng muối, năm 2019 giá thành thấp diêm dân bỏ mất 10ha. Địa phương cũng đang nỗ lực cùng với trên tìm cách hỗ trợ bà con và giữ gìn nghề muối truyền thống.
VŨ HƯỞNG (thực hiện)
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận