Chủ Nhật, 31/01/2021, 09:28

    Bài thơ bên sông Đáy

    QĐND - Sống với bao cuộc đời/ Sau chiến tranh trở lại/ Tôi hỏi người của tôi/ bến bãi này sông Đáy...

    Mùa xuân nước lay láy

    Ngô mấp mé bờ vai

    tận trời xanh đang chảy

    màu non tơ dặm dài...

    Tôi của tôi bãi bồi

    trẻ trung mùa gieo vãi

    Tôi của tôi bãi lở

    từng trải mùa lũ dâng!

    Vỗ áo vào nước trong

    khuây điều gì sẽ nói

    như thể dòng sông mong

    sóng nhấp nhô lứa tuổi...

    Thời khuôn mặt trẻ dại

    Sáng cánh buồm trên sông

    Bài thơ tôi bềnh bồng

    Cùng mải mê dòng Đáy.

    Sông Đáy ơi, sông Đáy

    Tôi hỏi người của tôi

    Ơi! Người thời trên vai

    khẩu súng liền năm tháng...

    Ơi! Người thời chiến thắng

    Bến bãi này nhớ trông...

    Xôn xao cả dòng trong

    Mùa xuân này trở lại...

    Bài thơ bên sông Đáy

    Lại bắt đầu từ tôi!

    NGUYỄN HOA

    ----------------------
    Điều ước bốn mùa

    Ước gì mùa hạ đến nhanh

    Để ta ra với biển xanh ngập tràn

    Ước mùa thu chóng ghé sang

    Để bao nhiêu thảm lá vàng buông rơi

    Ước mùa đông đến bên tôi

    Minh họa: Mai Minh.

    Minh họa: Mai Minh.


    Em xua băng giá bằng lời yêu thương

    Ước xuân giăng khắp phố phường

    Đóa hồng nào nở trên đường ta đi

    Mà thôi chẳng ước làm gì

    Bởi khi khẽ chớp hàng mi của nàng

    Bão dông cũng hóa dịu dàng

    Em là tất cả trần gian bốn mùa.

    ĐỖ ANH VŨ

    ------------

    Ngôi nhà quá khứ

    Người đi một đôi guốc

    Tiếng gọi vang phố dài

    Bao cô gái mở cửa

    Mơ hóa thành heo may

    Minh họa: Anh Khoa.

    Minh họa: Anh Khoa.

    Tóc dài trong mênh mông

    Mắt buồn xa xa ngái

    Và những đêm không ngủ

    Gọi ngày xưa trở về

    Ngày xưa vàng trong lá

    Ngày xưa nồng trong hương

    Ngày xưa về nhóm lửa

    Cuối mùa đông sương mù

    Những gì ta đã mất

    Theo câu thơ trở về

    Những gì người đã khóc

    Bên hiên nhà chiều nay

    Câu thơ như chìa khóa

    Mở cánh cửa thời gian

    Những ngôi nhà quá khứ

    Lại chứa đầy tương lai.

    NGUYỄN QUANG THIỀU

    ----------------

    Ao cá Trường Sơn

    Tưởng như gặp lại quê nhà

    Bóng cây nghiêng xuống lòa xòa mặt ao

    Sóng trườn bậc đá lao xao

    Nùi rơm rửa cuốc, rửa cào-cũng đây!

     

    Minh họa: Mai Minh.

    Minh họa: Mai Minh.

    Trùng triềng mấy khóm bèo tây

    Vẫn bông hoa tím, vẫn cây xanh mềm

    Ngỗng trôi như thể lặng im

    Cá đàn quẫy dưới cánh chim bất ngờ.


    Làm đường áo quánh bùn khô

    Cầu ao kiên nhẫn đợi chờ bàn chân

    Câu chèo dính hạt mưa xuân

    Cũng theo con sóng loang dần mặt ao.


    Phía này dựng đỉnh núi cao

    Dưới kia suối chảy rì rào trong cây

    Nước nguồn dừng lại nơi đây

    Đáy ao ôm cả bóng mây đại ngàn...


    Cầu ao em đứng khỏa chân

    Nước chao lúng liếng cả... vần thơ anh!

    VƯƠNG TRỌNG

    -------------

    Mai từ độ ấy

    Lâu rồi ta chưa vào Nam

    để ngắm mai vàng rạo rực

    lặng thinh nhìn lục bình trôi

    hóa ra lòng còn thổn thức


    Lâu rồi ta không tin tức

    chẳng biết người xưa thế nào

    vùi nhau vào trong ảo ảnh

    đến giờ chưa hết chiêm bao


    Lâu rồi ta chẳng gọi tên

    nắn nót viết vào thương nhớ

    hình như có gì lập xuân

    mà nghe đất trời bỡ ngỡ


    Chợt thấy một nhành mai nở

    trắng vào ký ức tinh khôi

    em bước ra từ truyện cổ

    làm tan mộng mị trên đời.

    KHÚC HỒNG THIỆN

    -------------

    Tháng Giêng

    tháng Giêng mưa bụi hiên nhà

    tiếng trâu gõ móng, tiếng gà cục ta

    cánh đồng mơn mởn thướt tha

    chiếu chèo lúng liếng í a mắt huyền

    Minh họa: Anh Khoa.

    Minh họa: Anh Khoa.

     

    tháng Giêng hương bưởi bay lên

    hoa nhãn rụng xuống một miền ấu thơ

    dòng sông xanh ngắt đôi bờ

    triền đê sương sớm sững sờ cỏ hoa.

    NGUYỄN LINH KHIẾU

    Báo QĐND 7 Phan Đình Phùng - 8 Lý Nam Đế

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...