Thứ Ba, 13/12/2016, 14:52

    Con nguyện làm bồ câu trắng

    QĐND Online - Cuộc thi tìm hiểu “70 năm Ngày Thương binh-Liệt sĩ” do Báo Quân đội nhân dân phối hợp với Cục Chính sách (Tổng cục Chính trị) và Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) tổ chức được phát động từ ngày 25-7-2016 và kết thúc vào ngày 1-7-2017 với 25 kỳ thi (2 tuần/kỳ).

    Tại kỳ 4, Ban tổ chức đưa câu hỏi tự luận: "Thời bình, vẫn có những cán bộ, chiến sĩ hy sinh vì sự bình yên của Tổ quốc. Suy nghĩ của bạn về sự hy sinh ấy?". Đã có 1.238 bài dự thi của bạn đọc gửi tham gia cuộc thi với nhiều hình thức thể hiện. Báo Quân đội nhân dân Điện tử trân trọng giới thiệu với bạn đọc bài thơ đoạt giải Nhì của tác giả Phạm Kim Ngân (TP Hồ Chí Minh):

                             Con nguyện làm bồ câu trắng

                             Mẹ sẽ kể con nghe về những chú bồ câu

                             Dang cánh trắng, ngậm cành ô liu tung bay trước gió

                             An lành, bình yên bắt đầu từ đó

                             Cuộc sống lại sinh sôi, Đại hồng thủy qua rồi…


                             Mẹ sẽ kể con nghe về những con người

                             Ước nguyện hóa thân thành loài bồ câu trắng

                             Tha thiết yêu thương và hy sinh thầm lặng

                             Xem việc cho đi là lẽ sống trên đời.

     Ảnh minh họa/nguồn internet.

                              Những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi

                              Gánh con chữ đến khắp bản làng xa xôi, nghèo khó

                              Những khuôn mặt lấm lem, những nụ cười trẻ nhỏ

                              Thắp ước mơ bằng lửa trái tim mình.


                              Mẹ kể con nghe những người lính thời bình

                              Từ hải đảo xa xôi đến địa đầu Tổ quốc

                              Xếp lại tuổi xuân, tương lai và hạnh phúc

                              Đỏ mắt đêm dài, canh giấc quê hương.


                              Tất cả dành đất nước rồi, chỉ giữ nỗi cô đơn

                              Những đêm đông ngoài biên cương giá buốt

                              Những khi đứng gác trên điểm cao nhìn xuống

                              Thèm một bữa dưa cà, nhớ da diết vòng tay.


                              Những người lính không quân như cánh bồ câu vẫn mải miết bay

                              Vì lý tưởng, suốt bốn mùa không mỏi

                              Đây núi, đây rừng, đây biển khơi vẫy gọi

                              Tổ quốc đẹp vô cùng, Tổ quốc của ta ơi!


                              Con có nghe giữa trùng trùng sóng khơi

                              Lời thề non sông của những chàng trai đêm ngày bám biển

                              Tiếp bước cha anh – những ngọn hải đăng sáng rực miền miên viễn

                              Để cánh buồm đỏ đi xa, còn nhớ lối quay về…


                              Hòa bình rồi, mẹ lại kể con nghe

                              Những cánh bồ câu băng mình qua thác lũ

                              Bên kia là giọng nói, nụ cười, là tuổi thơ ngày cũ

                              Mắt nhắm rồi vẫn nghe tiếng quê hương.


                              Không còn đạn bom, không còn chiến trường

                              Nhưng mồ hôi vẫn lặng lẽ rơi suốt chiều dài đất nước

                              Khi bản Tiến quân ca trầm hùng lắng xuống

                              Khẽ đặt tay lên ngực mình, phía trái vẫn là tim!


                              Mẹ lại nhớ, những buổi tối rất dài, cả nhà lặng im.

                              Thao thức trong đêm bố chờ tin đồng đội.

                              Giọt nước mắt lăn dài, cái quệt tay rất vội.

                              Hòa bình độc lập rồi, sao máu vẫn hoài rơi?


                              Bất khuất, khoan hòa - dân tộc mình đó thôi!

                              Như hào kiệt thời nào cũng có.

                              Như cánh bồ câu ngậm cành ô liu tung bay trước gió.

                              Như hào khí hùng thiêng – nay xin được tiếp lời…

                              Mẹ ơi!

                              Rồi mai đây con bay khắp phương trời

                              Cũng như bố, con làm bồ câu trắng…

     

    PHẠM KIM NGÂN


    banbientap

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...