Trong tiết trời ấm áp của ngày đầu xuân, tôi đến chúc Tết gia đình chị Phạm Hương Giang ở xã Đại Tập, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên). Đã 5 năm liền, chồng chị - Thiếu tá Nguyễn Đức Tuấn, Chính trị viên đồn Biên phòng đảo Hòn Chuối (Cà Mau) không về ăn Tết cùng gia đình...
![]() |
|
Chị Giang và mẹ chồng sửa soạn bàn thờ gia tiên, chuẩn bị cúng cơm mừng tân niên. |
![]() |
| Chị Giang chăm sóc bố chồng bị liệt. |
Năm nào cũng thế, vào lúc Giao thừa, gia đình chị Giang lại quây quần chờ điện thoại của anh Tuấn. Có năm, cả nhà thấp thỏm chờ đến quá giao thừa hàng nửa giờ mới thấy chuông điện thoại reo. Giang nhấc ngay điện thoại khi tiếng chuông đầu chưa kịp dứt. Đầu dây bên kia, Tuấn vừa nói được vài lời thì mất tín hiệu do nghẽn mạch, một lúc sau mới gọi lại được. Chị như muốn òa khóc vì xúc động. Nghe vợ mình nghẹn ngào không nói nên câu, Tuấn cũng bật khóc. Chị muốn nói nhiều lắm, muốn chúc biết bao điều tốt đẹp, yêu thương trong khoảnh khắc Giao thừa thiêng liêng ấy nhưng chẳng thốt thành lời. Trao điện thoại cho bố và đánh thức con dậy nói chuyện với chồng xong, chị chạy ào ra ngoài sân. Phía Đông, bầu trời hửng sáng, báo hiệu một năm mới an lành. Chị hướng về phương , nơi có hòn đảo ngày đêm sóng vỗ, ở đó có anh đang canh giữ biển trời Tổ quốc. Chị lắng nghe từng cơn gió mang hơi ấm mùa xuân từ con sông Hồng trước nhà thổi nhẹ. Chị cảm nhận từng nụ hoa anh Tuấn trồng trong vườn đang hé nở, như muốn gửi thông điệp từ đảo xa đến với mình: “Nơi đầu sóng ngọn gió, anh luôn vững bước bởi an lòng vì có hậu phương vững chắc, là em!”.
Chia tay chị Giang, tôi muốn gửi một lời chúc mừng năm mới tốt đẹp như một lời tri ân tới chị cùng bao người vợ của các chiến sĩ nơi biên giới và hải đảo. Họ đang hy sinh thầm lặng để làm điểm tựa hậu phương vững chãi, giúp các anh hoàn thành nhiệm vụ nơi biên cương Tổ quốc.
LINH GIANG
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận