Thứ Bảy, 05/11/2011, 21:03

    Thư gửi em

    QĐND - Nhà giàn DK1, nơi đầu sóng ngọn gió, nơi có những người lính trẻ đêm ngày gồng mình với bao khó khăn, vất vả, thiếu thốn bộn bề. Nhưng, DK1 không chỉ có sóng biển, có vị mặn chát của mồ hôi mà còn niềm lạc quan yêu đời của những chiến sĩ trẻ...

    QĐND - Nhà giàn DK1, nơi đầu sóng ngọn gió, nơi có những người lính trẻ đêm ngày gồng mình với bao khó khăn, vất vả, thiếu thốn bộn bề. Nhưng, DK1 không chỉ có sóng biển, có vị mặn chát của mồ hôi mà còn niềm lạc quan yêu đời của những chiến sĩ trẻ. Chúng tôi vừa nhận được và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài thơ “Thư gửi em” của chiến sĩ Lê Văn Chung. Anh sáng tác bài thơ này vào những ngày đầu bước chân lên nhà giàn DK1/20.                                          

    Lá thư đầu anh viết tặng em
    Là lá thư anh kể về đơn vị
    Cuộc sống nơi đây tháng ngày dài thế kỷ
    Sáng, trưa, chiều, tối chỉ từng ấy bước chân


    Đồng đội anh những đứa mình trần
    Chân không dép vẫn vui cười sớm tối
    Họ là những anh hùng trong thời kỳ mới
    Nhận hy sinh cho Tổ quốc thanh bình 

    No image available

    Cây đàn ghi ta luôn giúp các chiến sĩ nhà giàn vơi đi nỗi nhớ đất liền. Ảnh T.C

    Anh kể em nghe những lúc biển yên bình
    Vầng trăng sáng trên nhà giàn lấp lánh
    Căn nhà nhỏ, lẻ loi chơi vơi giữa biển
    Hòa mình trong sóng nước mênh mông


    Anh kể em nghe những trận cuồng phong
    Biển giận dữ hung tàn quá đỗi
    Những con sóng bạc đầu làm sao em hiểu nổi
    Như muốn nhấn chìm tất cả xuống đại dương


    Câu chuyện cổ tích xưa còn nhớ không em
    Ngọn sóng Thủy Tinh dâng tràn ngập lối
    Nhưng không thể tràn lên những ngọn núi
    Chàng Sơn Tinh hóa phép nâng lên

    Nhà giàn tụi anh không có phép biến hình
    Đồng đội anh cũng không phải Sơn Tinh thuở ấy
    Giữa sóng biển hung tàn em có thấy
    Những con người nhỏ bé vẫn kiên trung.

     

    Cũng chính từ nơi đây bao thế hệ đã hy sinh
    Các anh ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ
    Dâng tuổi xuân cho muôn trùng sóng bể
    Thân các anh hòa với đại dương…

     

    Biển cứ thế động rồi lại êm
    Và anh mãi yêu em tình yêu bất tận
    Như cánh san hô dưới sâu đáy biển
    Cứ sóng hoài, sóng mãi vẫn nở hoa. 

    Lê Ngọc Chung

    hoangha

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...