Thứ Sáu, 26/02/2010, 23:28

    Chuyện tình yêu ở N73

    Mùa xuân là mùa các đôi uyên ương xây tổ ấm. Ở Đoàn Phòng không N73, cứ sau mỗi mùa chim én về, lại có các chiến sĩ giã từ cuộc sống “phòng không”. Cùng với những đồng đội thân thiết, họ có thêm hậu phương làm điểm tựa để vững niềm tin, thêm quyết tâm phấn đấu canh giữ bầu trời Tổ quốc...

    Mùa xuân là mùa các đôi uyên ương xây tổ ấm. Ở Đoàn Phòng không N73, cứ sau mỗi mùa chim én về, lại có các chiến sĩ giã từ cuộc sống “phòng không”. Cùng với những đồng đội thân thiết, họ có thêm hậu phương làm điểm tựa để vững niềm tin, thêm quyết tâm phấn đấu canh giữ bầu trời Tổ quốc.

    Nhanh như… tên lửa

    Cách đây hai năm, Trung uý Trần Phước Xạ, nguyên Phó đại đội trưởng về quân sự Đại đội 2, Phân đội 1, nhận nhiệm vụ về thị trấn Phú Túc, huyện Krông Pa, tỉnh Gia Lai xác minh lý lịch cho quân nhân chuẩn bị đi học tại Trường Quân sự Quân khu 5. Ngay tối đầu tiên về vùng quê mới, anh đã bị “hút hồn” bởi đôi mắt đen thăm thẳm của cô hàng xóm sát vách gia đình chủ nhà. “Người thanh giọng nói cũng thanh”, mới trao lời chào mà lòng đã quyến luyến. “Tiếng sét tình yêu” khiến anh bộ đội thấy lòng xao xuyến lạ thường…

    Thời gian chưa bao giờ trôi nhanh đến thế. Thấm thoát đã sang ngày thứ ba, phải chia tay trở lại đơn vị, trái tim anh Xạ bắt đầu “loạn nhịp”. Khi chia tay, cầm tay cô thôn nữ hồi lâu, anh ngập ngừng ngỏ lời yêu. Thật bất ngờ, “đối phương” e ấp nhận lời. Những ngày sau đó, qua điện thoại và những cánh thư, tình yêu của họ ngày càng nồng ấm. Đoạn kết có hậu đã đến khi đoàn nhà trai từ Quế Sơn (Quảng ) mang lễ vật lên Tây Nguyên làm đám hỏi. Hiện nay, Trung uý Trần Phước Xạ vừa chuyển công tác về làm trợ lý phòng không Ban CHQS huyện Hiệp Đức, Quảng . Tổ ấm của anh chị đã có thêm một thành viên mới. Biết chuyện, ai cũng bảo: Bộ đội phòng không cưới vợ như… tên lửa. Còn những đồng đội độc thân vui tính thì chiêm nghiệm: “Đi một ngày đàng, gặp được người ngoan”.

    Được cả đời bố lẫn đời con

    Chuyện tình yêu của Trung tá Nguyễn Ngọc Phận, Chính trị viên Phân đội 1 được các chiến sĩ “chấm điểm” rất cao. Anh Phận quê Hưng Yên, da ngăm đen, chiều cao “khiêm tốn”, tính tình hiền lành. Ai ngờ “tẩm ngẩm tầm ngầm” thế mà cưới được vợ cao, da trắng, tóc dài, dịu dàng, duyên dáng. Gạn hỏi mãi, anh mới tiết lộ:

    - Cô ấy được mẹ tôi “dấm” sẵn. Tôi là con út, lại công tác xa, mẹ thương lắm, bảo sẽ giúp con chọn vợ. Khi mẹ giới thiệu, “nàng” cùng trong xóm, mới gặp tôi đã ưng cái bụng. Hồi ấy cũng có nhiều đám mai mối, song nàng bảo: “Bố em là bộ đội, nên em hiểu và luôn tin rằng, chồng tương lai của em sẽ là bộ đội”. Làm vợ bộ đội chịu không ít thiệt thòi, hai lần mang bầu, chị đều vượt cạn mà không có anh bên cạnh. Anh về phép khi các con đã biết lẫy, biết bò. Bù lại, quãng thời gian bên nhau luôn là “tuần trăng mặt”. Công việc đồng áng bận rộn, song chị vẫn nuôi dạy hai con chăm ngoan, được họ mạc hai bên nội ngoại khen hết lời…

    Yêu nhau chẳng ngại đường xa

    Xuân này với Thượng uý Đinh Xuân An (dân tộc H’rê, quê Trà Xuân, Trà Bồng, Quảng Ngãi), trợ lý Phòng Chính trị Đoàn Phòng không N73 có một ý nghĩa đặc biệt.

    No image available
    Vợ chồng Thượng uý Đinh Xuân An trong ngày cưới.

    Tháng 9-2008, ra Học viện Phòng không - Không quân học lớp chuyển loại cán bộ chính trị, một lần vào kỳ nghỉ cuối tuần, anh tình cờ gặp Thanh Hương, em gái người yêu bạn học cùng lớp đang là sinh viên năm cuối Trường Đại học Kinh tế quốc dân (Hà Nội). “Hai bên cùng liếc, hai lòng cùng ưa”, cô gái Hà Nội say sưa nghe bộ đội kể về cuộc đời quân ngũ, rồi ao ước: “Giá như em được một lần ghé thăm nơi anh đang công tác”. Mối tình của họ đẹp như một giấc mơ, nhưng khi bàn đến chuyện cưới xin, bạn bè, họ hàng nhà gái băn khoăn: “Lấy chồng H’rê để về vùng cao sống à? Phong tục tập quán mỗi nơi mỗi khác. Người ta tìm mọi cách để về Thủ đô, còn mình thì ngược lại…”. Nhưng “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo”, tình yêu mãnh liệt đã vượt lên tất cả. Sau đám cưới rộn ràng, cô gái Hà Nội khăn gói theo chồng về Bình Định, nơi đơn vị anh đóng quân. Dù cuộc sống còn bộn bề khó khăn, song cái Tết đầu tiên ở bên nhau khi nên duyên vợ chồng khiến họ rạng ngời hạnh phúc.

    Biết ơn quân đội, cám ơn vợ hiền

     Ngoại hình cao ráo, điển trai, giao tiếp lịch thiệp, khiêu vũ điệu nghệ, chơi oóc-gan “có nghề”, dẫn chương trình rất duyên, Thượng uý Đặng Hoàng Lâm, trợ lý Thanh niên Đoàn Phòng không N73 là cây hạt nhân văn nghệ ở đơn vị. Quê gốc Quảng Bình, sinh tại Hà Nội, lớn lên ở Bình Định, vì hoàn cảnh gia đình, anh phải phiêu bạt làm đủ mọi nghề: Thợ nề, thợ sắt, bốc vác, điêu khắc mộ… kiếm sống. Trong thời điểm khó khăn ấy, cô bạn gái Thu Hương cùng học những năm cấp 3 luôn bên anh động viên, an ủi. Tình yêu trong sáng của cô đã tiếp cho anh nghị lực để vươn lên. Có lúc, cha mẹ cô khuyên con gái từ bỏ mối quan hệ “không sáng sủa”. Thậm chí, họ từng nói lời chia tay để rồi càng xa nhau càng thấy không thể sống thiếu nhau.

    Mùa xuân năm 1994, Đặng Hoàng Lâm trúng tuyển nghĩa vụ quân sự, công tác tại Đoàn Phòng không N73. Nhờ huấn luyện giỏi, rèn luyện kỷ luật nghiêm, anh được cử đi đào tạo lớp khẩu đội trưởng rồi trung đội trưởng ngắn hạn. Thu Hương rất phấn chấn trước chí tiến thủ của người yêu. Biết hoàn cảnh và nguyện vọng của Lâm, đơn vị tạo điều kiện cho anh đi học văn hoá tại Trường Quân sự Quân khu 5. Năm 2002 anh thi đậu Học viện Chính trị Quân sự. Nhà gái biết vậy cũng chia vui với anh và lễ thành hôn của họ ngập tràn hạnh phúc sau 11 năm quen biết, yêu nhau. Hiện nay, vợ chồng Thượng uý Đặng Hoàng Lâm đang sống tại thành phố Quy Nhơn cùng hai “công chúa” học giỏi, ngoan ngoãn. Nhớ lại “ngày xưa ấy”, Đặng Hoàng Lâm tâm sự:

    - Có được hôm nay, tôi luôn biết ơn quân đội và cám ơn vợ hiền.

    Bài và ảnh: Đỗ Thị Ngọc Diệp
    phucthang

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...