2 giờ 45 phút sáng nay (30-6), đạo diễn Huỳnh Phúc Điền đã qua đời tại bệnh viện Chợ Rẫy (TP Hồ Chí Minh) sau một thời gian điều trị ung thư gan...
![]() |
| Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền |
2 giờ 45 phút sáng nay (30-6), đạo diễn Huỳnh Phúc Điền đã qua đời tại bệnh viện Chợ Rẫy (TP Hồ Chí Minh) sau một thời gian điều trị ung thư gan.
Huỳnh Phúc Điền sinh năm 1970 tại Vĩnh Long, tốt nghiệp lớp diễn viên sân khấu trường SKĐA TP Hồ Chí Minh, là một trong những đạo diễn ca nhạc tên tuổi của Việt Nam. Anh mắc bệnh ung thư gan cách đây 2 năm và đã có một thời gian điều trị ở Singapore.
Một số chương trình anh tham gia và gây được ấn tượng như: Làn sóng xanh, Duyên dáng Việt Nam, những liveshow của Tuấn Ngọc, Quang Dũng, Mỹ Tâm, Phương Thanh... Anh đã giành được nhiều giải Mai Vàng trong những năm qua.
Sau 2 năm kiên cường chống lại căn bệnh ung thư, anh đã ra đi khi tuổi còn quá trẻ với nhiều dự định chưa kịp thực hiện. Như những lời tâm sự của anh trên blog: "Tôi nghĩ chẳng bao giờ tôi mơ đến ngày sống cùng những ca từ trong một ca khúc. Ấy vậy mà rồi cũng có lúc “Vội vã trở về. Vội vã ra đi”. Cái vội vã của tôi không phải bởi chiến tranh, không phải bởi chia cắt, không phải vì hối hả với công việc trong cuộc sống hiện đại này. Tôi vội vã như mình chẳng muốn. Chạy đua cùng thời gian. Chạy đua cùng năm tháng..."
Lễ viếng đạo diễn bắt đầu từ 14 giờ ngày 30-6 tại tư gia (17/22 Nguyễn Thị Minh Khai, phường Bến Nghé, quận 1, TP Hồ Chí Minh). Lễ động quan diễn ra vào 6 giờ ngày 4-7, an táng tại Nghĩa trang công viên Bình Dương.
|
Trong những ngày ra vào thường xuyên ở bệnh viện Huỳnh Phúc Điền đã có ý tưởng thực hiện chương trình ca nhạc gây quỹ từ thiện cho bệnh nhân ung thư, cụ thể hơn là những bệnh nhân K-gan của bệnh viện Chợ Rẫy gặp hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng dự định ấy anh đã không kịp thực hiện... Xin trích lại entry từ blog của anh viết về dự định đó: Đầu năm nghĩ về một việc làm có íchĐầu năm, bỗng dưng muốn làm một điều gì đó, dù việc làm ấy như hạt muối bỏ giữa lòng biển khơi.... Có lẽ mọi chuyện được bắt đầu kể từ cái ngày tôi ra vào thường xuyên ở các bệnh viện của Việt Nam nhiều hơn, mà điển hình là bệnh viện Chợ Rẫy nơi có khoa K-Gan. Từ đó mới thấy bệnh nhân ung thư của Việt Nam sao bây giờ nhiều đến như vậy. Mà trong con số nhiều ấy, đa phần đều là những người nghèo. Họ không có tiền để làm những mẫu xéc nghiệm, chụp CT, làm Toce... Rồi may ra có vị bác sĩ nào đó động lòng trước những hoàn cảnh khó khăn mà chuyển hồ sơ họ sang một dạng khác để được nhận tài trợ từ bệnh viện, hay nhập viện chậm hơn dự kiến để kịp thời gian cho việc mua bảo hiểm y tế mà giảm bớt được gánh nặng gia đình. Người bệnh nghèo khắp nơi đổ về thành phố, mà điển hình là những bệnh viện lớn. Một buổi sáng đến bệnh viện bạn sẽ bị choáng ngợp bởi không gian chật chội không có chỗ để chen chân, bảo vệ luôn phải la hét cho việc giải tán hành lang dành đường đi lại. Mà đa số những người đi thăm, đi nuôi, đi chữa bệnh đều là những người nghèo. Tôi đã từng chứng kiến cái cảnh một bệnh nhân lớn tuổi vào phòng khám K-Gan của bệnh viện Chợ Rẫy khi không có tiền để làm Toce lần 2. Mà nếu không làm toce lần 2 thì chẳng khác gì chúng ta đang nuôi mầm móng tế bào ung thư trong người thêm ngày càng phát triển. Cái nghèo là vậy đó, nó có "cái quyền ưu tiên" là can thiệp trực tiếp vào sự sống và cái chết của con người, nhất là những người gặp hòan cảnh khó khăn.... Bệnh viện sửa đổi hồ sơ để tài trợ cho bệnh nhân có hòan cảnh khó khăn này. Tuy nhiên bên ngoài dãy hành lang chờ đợi kia, còn biết bao nhiêu con người có hoàn cảnh khó khăn và bất hạnh như người đàn ông lớn tuổi ấy? Có bao nhiêu đứa trẻ hiểu về căn bệnh ung thư, có khái niệm về sự sống và cái chết của căn bệnh hiểm nghèo này? Có bao nhiêu người được tài trợ, trong ngân quỹ eo hẹp của bệnh viện? Có bao nhiêu người đủ kinh phí theo được những phác đồ của bệnh viện đưa ra? Sẽ thật khó khăn với những mức thu nhập ít ỏi của người dân đa phần làm việc nơi đồng án, hoặc có biết bao người chưa kịp mua bảo hiểm y tế thì tai ương ập xuống. Mà việc mua bảo hiểm y tế cũng đâu phải là thói quen, là lẽ thường của người nhà nông. Để tiết kiệm, giảm chi phí, đa phần trong số họ đành phải quay lưng với những phác đồ của Tây Y mà tìm đến Đông Y, vì ở đó chi phí sẽ nhẹ gánh lo hơn. Đó cũng là một giải pháp. Cách nào cũng được, miễn sao họ có niềm tin để tồn tại là quí lắm rồi. Cancer. Có thể chữa khỏi? Có lẽ khoa học vẫn chưa chứng minh được điều này một cách tuyệt đối và thuyết phục. Cho nên tạm mượn thành ngữ Việt mà nói như thế này: "Còn nước còn tát, chớ thấy sóng cả mà ngã quai chèo". Và ta còn niềm tin ngày nào thì ta cứ tin vào cuộc sống vẫn còn đang tiếp diễn để mà tồn tại. Nghĩ đến đây tôi muốn làm cái gì đó, để một ngày ta làm được việc ích cho một người và rồi nhiều ngày ta sẽ làm được nhiều việc có ích cho nhiều người. Tôi đang ấp ủ làm một chương trình ca nhạc gây quỹ từ thiện cho bệnh nhân ung thư mà có lẽ cụ thể hơn là những bệnh nhân K-gan của bệnh viện Chợ Rẫy gặp hòan cảnh khó khăn. Đó là một việc làm thiết thực vì nó là công việc, là nghề của tôi, là thế mạnh mà tôi đang có. Có thể số tiền quyên góp từ thiện không được nhiều so với căn bệnh tốn kém này trong hòan cảnh khó khăn chung của xã hội, nhưng ít ra nó cũng góp được một phần nào đó dành cho những người bất hạnh...có hoàn cảnh khó khăn. Ý nghĩ là ý nghĩ, tôi cũng chưa biết mọi việc sẽ được bắt đầu từ đâu và như thế nào, sao cho việc quyên góp đạt được hiệu quả cao nhất với số tiền gây quỹ có được. Và từ đó hy vọng mọi người còn có niền tin yêu vào cuộc sống để thấy rằng "cuộc sống tươi đẹp" luôn chờ ta phía trước. |
Theo Tuổi Trẻ
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận