Thứ Sáu, 22/08/2008, 21:07

    Em muốn anh là lính cơ!

    Vậy là mùng tám qua rồi và tháng ba cũng lùi xa, nhưng tôi vẫn cảm thấy hổ thẹn mỗi lần nhớ về kỷ niệm hôm ấy...

    Vậy là mùng tám qua rồi và tháng ba cũng lùi xa, nhưng tôi vẫn cảm thấy hổ thẹn mỗi lần nhớ về kỷ niệm hôm ấy. Tôi có bạn gái là sinh viên Trường đại học Sư phạm Thái Nguyên. Đúng ngày 8-3, tôi hăm hở "bay" trên chiếc xe đạp vừa mượn được đến trường của bạn gái. Rẽ vào một hàng hoa ở cổng trường, cô bán hàng tươi tắn nhoẻn miệng cười hỏi tôi: "Anh mua loại hoa nào, rẻ, vừa hay... đắt?". "Bệnh sĩ" nổi lên, tôi "phán": loại đắt nhất. Khi cô bán hàng "báo giá", tôi giật mình: chưa tính công gói đã là 300.000 đồng. Với cái giá này, tôi còn thiếu những 160.000 đồng. Nhìn thái độ tần ngần của tôi, cô bán hàng "gợi ý" ngay: Nếu thiếu tiền, anh có thể để cái gì lại làm tin rồi sau này gửi tiền cũng được. Thế là tôi đặt chiếc đồng hồ đeo tay để lấy được bó hoa "đắt nhất".

    Ôm bó hoa thơm ngát tôi tặng, Lan tỏ ra rất vui, nhưng ngay sau đó, "nàng" tâm sự: "Anh lãng mạn thật đấy, nhưng "công tử Bạc Liêu" quá. Tất cả đều có giới hạn. Em rất cảm ơn anh đã mang đến cho em niềm vui trong ngày đầy ý nghĩa này, nhưng em thích sự mộc mạc, chân thành của người lính hơn".

    Tôi thực sự bất ngờ trước tình huống này. Hiểu tâm trạng của tôi, Lan động viên: "Thôi, rút kinh nghiệm lần này anh nhé. Em hiểu tình cảm của anh dành cho em. Nhưng từ lần sau, em muốn anh là lính cơ!".

    TẠ VĨNH HẢI

    (HT: 2NA-473, Thái Nguyên)

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...