QĐND - Ngồi học trên ghế nhà trường, tôi đọc được câu nói nổi tiếng của nhà văn Nga Belinsky: “Tuổi trẻ không có lý tưởng giống như buổi sáng không có mặt trời”. Làm người, ai chẳng ôm ấp những ước mơ, những khát vọng, những lý tưởng sống cho riêng mình...
QĐND - Ngồi học trên ghế nhà trường, tôi đọc được câu nói nổi tiếng của nhà văn Nga Belinsky: “Tuổi trẻ không có lý tưởng giống như buổi sáng không có mặt trời”. Làm người, ai chẳng ôm ấp những ước mơ, những khát vọng, những lý tưởng sống cho riêng mình.
Khi tôi lên 8, tôi thầm ước sau này mình sẽ trở thành một thầy giáo. Khi tôi 16 tuổi, tôi muốn mình sẽ trở thành một luật sư. Còn khi bước vào lớp 12, tôi ý thức được rằng, mình muốn thôi chưa đủ, mình cần suy nghĩ xem điều kiện bản thân, gia đình và xu hướng chung của xã hội để theo đuổi một ước mơ cho phù hợp, để sau này không phải hối tiếc.
Ước mơ và hoài bão không nhất thiết phải lớn lao. Ước mơ của bạn có thể thay đổi theo thời gian, miễn sao nó chính đáng và có thể thực hiện được. Đó chính là những suy nghĩ khi tôi 18. Tôi cố gắng nỗ lực để mình có thể trở thành một nhà báo.
Quan điểm của tôi khi lựa chọn nghề này không chỉ để nói ra sự thật mà còn để ngợi ca những vẻ đẹp của cuộc đời. Khi tôi 16, tôi chưa biết được cuộc sống này đẹp đến thế, không biết rằng: “Mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày mới để yêu thương”. Nhưng khi đó, tôi chưa biết cách yêu thương, chưa biết cách sống một ngày ý nghĩa, đã quá phung phí thời gian. Thời gian qua đi làm sao lấy lại được. Chắc hẳn các bạn cũng có những lúc như tôi đúng không? Nhưng bây giờ mình đã 18 - cái tuổi đẹp nhất, đánh dấu sự trưởng thành phần nào của chúng ta. Bạn hãy cùng tôi đứng lên và vươn tới tương lai, bạn nhé!
Năm tôi học lớp 3, khi đi chợ bán hàng cùng mẹ, tôi nhặt được một cái ví người ta mua hàng của mẹ đã đánh rơi. Tôi cuống quýt chạy theo: “Cô ơi, cô đánh rơi ví này”, thay vì nhận được lời cảm ơn, trước mắt tôi là một ánh mắt nghi ngờ. Cô ấy nghi ngờ tôi đã lấy trộm cái ví ấy, vội vã đếm lại tiền. Khi ấy, tôi nức nở trong lòng mẹ. Với tôi, khái niệm “lòng tốt” mà thầy cô giáo dạy sao xa vời đến thế…
Và vào một buổi sáng tháng Tư đẹp trời, trên đường đi học, tôi bắt gặp một em nhỏ đang đi bộ lững thững cách trường gần 3km. Tôi đã cho em ấy đi nhờ, tới cổng trường, tôi chuẩn bị quay xe để về học kẻo muộn, tôi đã ngỡ ngàng và không khỏi xúc động khi em bé ấy đứng đến ngang lưng tôi, khoanh hai tay và nhè nhẹ nói: “Em cảm ơn anh ạ!”. Ôi, tôi hạnh phúc biết nhường nào.
Thì ra khái niệm “lòng tốt” tự khắc được định nghĩa trong tôi. Con người ta sống hướng thiện, sống chân thành, sống vì người khác, đó là cách sống sẽ đem lại hạnh phúc cho bản thân mình và cho mọi người. Đây là hành trang đầu tiên và quan trọng nhất khi hòa mình vào vòng quay của cuộc sống. 18 tuổi tôi đã nhận ra điều đó. Sống phải biết cho, biết nhận. Sống linh hoạt với những biến cố của cuộc đời.
Hành trang không thể thiếu khi bước vào cuộc sống, đó là kiến thức thầy cô đã dạy, là những lời khuyên, lời dặn dò và mong ước của cha mẹ. 18 tuổi rồi, tôi và các bạn hãy sắm sửa cho mình một hành trang đầy đủ nhất để bước vào cuộc sống, bạn nhé!
Dương Hoàng Minh
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận