Thứ Tư, 18/03/2009, 23:16

    Những đứa trẻ không có tuổi thơ

    Căn bệnh quái ác đã cướp đi người thân khi các em còn quá nhỏ tuổi, thậm chí chưa hề ý thức được nỗi khổ của mình. Hai cảnh đời thơ dại mà chúng tôi gặp trong chuyến công tác mới đây ở huyện Yên Thành (Nghệ An) có thể coi là những trường hợp điển hình về gánh nặng của căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS ở những vùng quê nghèo...

    Căn bệnh quái ác đã cướp đi người thân khi các em còn quá nhỏ tuổi, thậm chí chưa hề ý thức được nỗi khổ của mình. Hai cảnh đời thơ dại mà chúng tôi gặp trong chuyến công tác mới đây ở huyện Yên Thành (Nghệ An) có thể coi là những trường hợp điển hình về gánh nặng của căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS ở những vùng quê nghèo...

    Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ của mình ở xóm Đông Nam, xã Phúc Thành, huyện Yên Thành, ông Phạm Văn Bản bùi ngùi kể về hoàn cảnh của đứa cháu nội tội nghiệp Phạm Thị Thơm - người đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ AIDS.

    Bố, mẹ cháu Thơm (anh Phạm Văn Dũng và chị Trần Thị Lợi) sống bằng nghề nông. Sau khi sinh được 3 đứa con, anh Dũng theo bạn bè đi làm thuê phương xa, rồi trở về sinh tiếp cháu Thơm vào năm 2003. Đau ốm quặt quẹo mãi, anh đi viện xét nghiệm thì mới biết mình bị nhiễm HIV giai đoạn cuối. Đau đớn hơn, con “vi-rút tử thần” đã lây sang cả vợ và đứa con gái út. Thơm chào đời được mấy tháng thì mất bố. Chị Lợi tay ôm tay níu nuôi con, cầm cự được 5 năm nữa thì chị cũng qua đời…

    No image available

    Cháu Trần Thị Oanh trước căn nhà đổ nát.

    Khi chúng tôi tìm về xã Phúc Thành, gian nhà cũ của anh Dũng và chị Lợi không còn ai ở, mấy đứa cháu về sống với ông bà nội. Ông Phạm Văn Bảng nói: "Chúng nó chết đi để lại cho 2 kẻ già khoản nợ 5 triệu đồng và những đứa trẻ nheo nhóc. Đứa lớn tuổi nhất Phạm Thị Hương, học đến lớp 10 thì phải bỏ học đi rửa bát thuê ngoài thị trấn. Hai đứa em, đứa lớp 9, đứa lớp 7, thì đang cố gắng cầm cự việc học. Tội nhất là con bé Thơm đây. Nó không được đi học!".

    Được biết, hai ông bà đều là thương binh hạng 4/4, phụ cấp được 900 nghìn đồng/tháng, cũng đủ rau cháo cho các cháu. Nhưng ngặt nỗi, biết Thơm bị nhiễm HIV nên không ai cho con em chơi chung với cháu. Đưa đến trường mẫu giáo thì bị cô hiệu trưởng từ chối với lý do "phụ huynh người ta không đồng tình cho con mình học chung với "con si-đa"! Bà cháu đành dắt nhau lủi thủi quay về. Vì không được đi học nên trường SOS Nghệ An đã cắt khoản tiền trợ cấp cho việc học ngoại trú đối với cháu Thơm. Ông Bảng ngơ ngác hỏi chúng tôi: "Mần răng cho cháu được đến trường hả các anh?".

    Để rõ sự việc, chúng tôi đã tìm gặp cô Nguyễn Thị Thành, Hiệu trưởng trường mầm non xã Phúc Thành. Cô Thành khẳng định: “Đúng là cháu Phạm Thị Thơm có đến trường xin học, nhưng nhà trường không thể tiếp nhận được. Vì nếu Thơm vào học, phụ huynh người ta cho con nghỉ học hết!". Cũng theo cô Thành, việc này Ban giám hiệu nhà trường đã trao đổi, thống nhất với lãnh đạo địa phương và đã báo cáo với phòng giáo dục huyện.

    Trao đổi với chúng tôi tại trụ sở UBND xã, Phó chủ tịch xã Phúc Thành, ông Thạch Kim Lợi lý giải: "Chúng tôi rất thông cảm với hoàn cảnh cháu Thơm nhưng không thể cho cháu đi học được. Nếu cháu đi học thì phụ huynh người ta phản đối, vì thế lãnh đạo xã và nhà trường đã nhiều lần bàn bạc với gia đình cho cháu ở nhà. Cháu đến trường sẽ ảnh hưởng đến nhiều người". Cả Hiệu trưởng Nguyễn Thị Thành và Phó chủ tịch xã Thạch Kim Lợi đều khẳng định: "Sang năm họp hội phụ huynh lấy ý kiến, nếu phụ huynh vẫn tiếp tục phản đối thì chúng tôi vẫn không thể tiếp nhận cháu được"!

    Liên hệ với ông Nguyễn Tiến Lợi, Chủ tịch UBND huyện Yên Thành thì chúng tôi nhận được câu trả lời: Hiện chưa nghe báo cáo trường hợp này và ông sẽ quan tâm giải quyết trong thời gian sớm nhất.

    Trường hợp của cháu Trần Thị Oanh, học lớp 8D, trường THCS Bảo Thành (Yên Thành) lại rơi hoàn cảnh éo le khác nhưng cũng có nguyên nhân từ HIV/AIDS. Bố Oanh, anh Trần Đình Thuyết theo bạn vào miền làm thợ hồ. Sau 5 năm trở về, anh Thuyết mới hay đã bị nhiễm HIV giai đoạn cuối. Đau đớn hơn, căn bệnh này đã lây sang cả vợ và đứa con trai út 4 tuổi. Chỉ trong vòng 2 năm, cả 3 người vĩnh viễn ra đi vì AIDS. Kể từ đó, Oanh hoàn toàn không còn chỗ bấu víu! Ở một làng quê thuần nông yên bình, cái chết liên tiếp của 3 người trong một gia đình vì căn bệnh AIDS là một sự kiện "xưa nay chưa hề có". Người ta bàn tán, dò xét và xa lánh Oanh. Thầy Trần Duy Tồn, giáo viên chủ nhiệm của Oanh cho biết: "Mặc dù qua 6 lần xét nghiệm HIV đều có kết quả âm tính, nhưng mọi người vẫn nhìn Oanh bằng ánh mắt ngại ngần, sợ hãi. Các bạn cùng trang lứa thì xa lánh!".

    Thầy Tồn dẫn chúng tôi đến ngôi nhà của gia đình Oanh. Tối om, bàn thờ nguội lạnh khói hương, một đầu nhà đã sập, quang cảnh hoang tàn! Oanh nức nở: "Mọi người tránh xa, không ai dám vào thắp hương cho bố mẹ và em trai em!". Sau khi bố mẹ lần lượt qua đời, Oanh hết ở nhà dì đến nhà bác. Thông cảm với hoàn cảnh của Oanh, nhà trường đã miễn tất cả các khoản đóng góp. Thầy Hồ Sĩ Hoài, Phó hiệu trưởng nói: "Nhà trường cũng đã vận động giáo viên quyên góp tiền để giúp đỡ Oanh nhằm động viên em tiếp tục đến trường! Sau khi biết hoàn cảnh đặc biệt của em, cũng đã có nhiều nhà hảo tâm giúp đỡ".

    Qua bài viết này, rất mong những tấm lòng hảo tâm quan tâm chia sẻ, để các em có thể vượt qua nỗi đau do căn bệnh quái ác gây ra.

    Bài và ảnh: HỮU ĐỨC

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...