Thứ Năm, 03/02/2011, 17:58

    Tấm lưng còng của mẹ

    QĐND Online - “Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi…”. Cứ mỗi lần nghe câu hát này tôi lại nhớ đến mẹ tôi vô cùng, nhớ đến trào nước mắt tấm lưng còng của mẹ...

    QĐND Online - “Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi…”. Cứ mỗi lần nghe câu hát này tôi lại nhớ đến mẹ tôi vô cùng, nhớ đến trào nước mắt tấm lưng còng của mẹ.

    Tôi nghĩ nhiều đến mẹ hơn trong buổi sáng đầu năm Tân Mão này khi nghe tin mẹ của Đại tá Nguyễn Ngọc Minh, một người tôi rất thân thiết, Chỉ huy trưởng Bộ CHQS tỉnh Bình Định vừa qua đời đột ngột. “Mẹ già như chuối chín cây”. Mẹ tôi năm nay đã gần 80 rồi. Liệu mẹ còn bên tôi được bao lâu.

    No image available
    Bên mẹ ở quê.

    Mẹ tôi sinh ra để chịu đau khổ. Làng Hà Quảng, Điện Dương, Điện Bàn, Quảng Nam quê ngoại tôi nghèo lắm, chỉ có khoai sắn. Tuổi thơ của mẹ là chăm đàn em “trứng gà, trứng vịt” đến 10 người, nhưng rồi bị mất dần vì bệnh tật, chỉ còn 4 cậu em trai. Mẹ bế em nhiều quá đến nỗi hai bên hông chai cứng, đôi xương chậu nhô ra nhọn hoắt. Ba tôi bảo thế. Ngày ba tôi qua xem mắt cùng bà mối, mẹ tôi lúc ấy đã 18 tuổi nhưng gầy nhom chỉ biết có em mình chứ chưa biết tình yêu đôi lứa. Vậy mà chiến tranh đã cướp hết 4 người em trai của mẹ. Nhận tin báo các cậu lần lượt hy sinh, mẹ cùng ông bà ngoại nuốt nước mắt vào lòng, không ai dám khóc thành tiếng vì địch đang theo dõi nhà “cộng sản”. Ngày giải phóng, giữa những đoàn viên của các gia đình, mẹ thương các cậu, khóc hoài, mấy năm sau mới nguôi ngoai.

    Sinh được anh Hai tôi, thì ba tôi đi tập kết. Mẹ bị o ép đủ điều. Rồi ba tôi từ Bắc về lại quê xây dựng cơ sở cách mạng. Mẹ gặp ba tại một căn hầm bí mật của bà con. Bọn địch phục bắt ba tôi không được, nhưng sự ra đời của tôi là một cái cớ. Chúng đốt nhà, bắt mẹ tôi vào tù, bế theo tôi lúc đó mới được hơn một tháng tuổi. Chúng đánh mẹ tàn khốc, cho uống xà phòng, dí điện vào 10 ngón tay, quất tới tấp roi cá đuối vào người làm cho tơi tả. Hậu quả những trận đòn là bây giờ mẹ tôi mắt mờ, lưng còng sát đất, các khớp xương đau nhức khi trái gió trở trời.

    Mỗi lần về thăm mẹ, nhìn tấm lưng còng của mẹ lụi cụi ra vườn hái trái ổi chín hay tìm quả trứng gà so cho con, cháu, tôi lại lặng đi. Ở thành phố đâu thiếu gì, vậy mà bà luôn có chút quà quê. Ba tôi đã lẫn, anh trai tôi ở riêng, mẹ chăm ông như chăm em bé. Ông bà nương tựa vào nhau, tràn đầy yêu thương. Con gái tôi đi học xa, cứ luôn hỏi mẹ cái lưng còng của ngoại hôm nay có bớt còng hơn. Còn tôi thì cứ mong đến đầu ngõ là thấy thấp thoáng tấm lưng còng của mẹ sau hàng xà cừ xanh thẳm, để biết mình còn có mẹ trên đời.

    Xuân về, con chỉ mong như thế, mẹ ơi!

    Bài và ảnh HỒNG VÂN

    phucthang

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...