Thứ Bảy, 06/06/2009, 23:02

    Vi phạm đã rõ, vì sao không xử lý?

    Mẹ con chị Liên vẫn phải đi ở nhờ, trong khi hằng năm chị Liên vẫn đóng thuế đầy đủ đối với diện tích đất được chia...

    No image available
    Đất chị Liên và hai con được tòa án chia, hiện nay mặt tiền bị xây chắn phía trước và cho thuê bán hàng không còn lối vào.

    Bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án nhân dân tối cao xét xử ngày 19-10-2005 số 215/2005/DSPT đã cho chị Nguyễn Thị Liên ly hôn với anh Bùi Bá Phòng. Trong đó, hai con chung chị Liên nuôi, tài sản chung chị Liên được chia 103,5m2 đất trong tổng diện tích là 521m2 theo Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (QSDĐ) số 117B, tờ bản đồ số 2 do UBND huyện Chương Mỹ (Hà Tây-nay là Hà Nội) cấp năm 1993.

    Diện tích được chia có ranh giới: Phía bắc giáp ngõ đi chung, phía nam giáp đường nội thị, phía tây giáp đất nhà ông Nam, phía đông giáp đất nhà anh Phòng. Do anh Phòng không tự nguyện giao đất, nên ngày 26-1-2007, cơ quan Thi hành án tỉnh Hà Tây kết hợp với UBND thị trấn Chúc Sơn cùng cơ quan pháp luật tiến hành cưỡng chế, bàn giao đất cho chị Liên và hai con. Nhưng khi đội cưỡng chế vừa đi khỏi, anh Bùi Bá Tính (em trai anh Bùi Bá Phòng) đã cho người xây dựng một bức tường phía trước mảnh đất, bịt kín lối ra, vào.

    Ngày 29-1-2007, chị Liên đề nghị UBND huyện Chương Mỹ can thiệp. Ngày 18-8-2008, UBND huyện Chương Mỹ có công văn gửi Chủ tịch UBND thị trấn Chúc Sơn chỉ đạo giải quyết dứt điểm vụ tranh chấp trên. Tiếp đó, tại các hội nghị ngày 2-7-2008 và 12-8-2008, lãnh đạo huyện, các ngành khối nội chính, các cơ quan chức năng liên quan của huyện đã nghiên cứu bàn bạc, tham luận, phân tích và thống nhất kết luận: “Anh Bùi Bá Phòng xây tường và làm nhà trên đất đã được cơ quan có thẩm quyền giao cho chị Nguyễn Thị Liên là hành vi lấn chiếm đất trái phép, vi phạm pháp luật về quản lý và sử dụng đất đai”. UBND huyện giao UBND thị trấn Chúc Sơn “xác minh, làm rõ và hoàn thiện hồ sơ, thủ tục, xử lý hành chính đối với anh Bùi Bá Phòng và tổ chức cưỡng chế tháo dỡ công trình trái phép, bàn giao đất cho chị Nguyễn Thị Liên. Thời gian thực hiện xong trước ngày 15-9-2008 và báo cáo kết quả về UBND huyện”. Ngày 19-11-2008, đích thân Phó chủ tịch UBND huyện Đỗ Hồng Quang giao cho Chủ tịch UBND thị trấn Chúc Sơn Hoàng Tiến Chanh chỉ đạo các cơ quan chức năng của thị trấn thực hiện giải tỏa, trả lại đất cho mẹ con chị Liên. Ngày 29-11-2008, UBND thị trấn Chúc Sơn tổ chức cưỡng chế nhưng không thành, do nhà anh Phòng thuê một số người đến gây rối. Chị Liên lại đến gặp chính quyền huyện Chương Mỹ nhờ can thiệp và nhận được lời hứa “mọi việc sẽ giải quyết xong trước Tết Kỷ Sửu”. Nhưng giáp Tết, không thấy động tĩnh gì, chị Liên lại đến cầu cứu chính quyền và nhận được câu trả lời: Ra Tết sẽ tiến hành và trước ngày 30-3-2009 sẽ xong. Thế nhưng, sự việc cứ lặng lẽ trôi đi. Tính đến nay đã hơn ba năm, quyền lợi của mẹ con chị Liên được hưởng theo Bản án dân sự phúc thẩm số 215/2005/DSPT của TAND Tối cao vẫn chưa được thực hiện. Mẹ con chị Liên vẫn phải đi ở nhờ, trong khi hằng năm chị Liên vẫn đóng thuế đầy đủ đối với diện tích đất được chia.

    Việc giải quyết tranh chấp đất đai giữa mẹ con chị Liên và anh Phòng kéo dài là do cơ quan thi hành án của tỉnh Hà Tây (cũ) và chính quyền địa phương thiếu kiên quyết. Kết luận của TAND Tối cao đã quá rõ: Trên mảnh đất 521m2 của bố mẹ anh Phòng để lại, khi anh Phòng-chị Liên ly dị, chị Liên và hai con được hưởng 103,5m2 để có nơi ăn chốn ở ổn định. Anh Phòng giờ đây đã xây dựng hạnh phúc mới, thì cũng cần nghĩ tới tình người và đạo lý của người Việt Nam, ứng xử đúng mức với vợ cũ và hai đứa con đẻ của mình. Đề nghị các cơ quan chức năng của địa phương cần nghiêm chỉnh thực hiện Bản án số 215/2005/DSPT của TAND Tối cao, bảo vệ quyền lợi chính đáng cho mẹ con chị Liên.

    Bài và ảnh: HOÀNG PHONG

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...