Thời bao cấp (những năm trước 1986), tấm thẻ thương binh còn được dùng để xếp hàng ưu tiên khi mua vé tàu, ô tô và mua lương thực, thực phẩm bằng tem, phiếu. Còn bây giờ, các thương binh đâu còn cầm thẻ ra để hưởng những quyền ưu tiên ấy nữa!
![]() |
| Người thương binh già Nguyễn Tấn Quang không chịu đầu hàng số phận, đào tạo nhiều thợ máy giỏi cho đất nước. Ảnh: Tuổi Trẻ |
Cứ vào dịp này hằng năm, tôi lại nghĩ: Giá mà ngày 27 của tháng nào cũng nhắc nhở, cổ vũ nhau “đền ơn đáp nghĩa” như Tháng Bảy này thì toàn dân ta sẽ chăm lo và tôn vinh nhiều hơn nữa, thường xuyên hơn nữa những người có công với nước - các thương binh, gia đình liệt sĩ…
Hiện nay, nhiều đối tượng chính sách ở các vùng miền còn gặp khó khăn trong cuộc sống, rất cần sự chăm lo, thăm hỏi, xoa dịu bớt nỗi đau…
Những việc làm tình nghĩa ấy đòi hỏi toàn xã hội phải quan tâm thường xuyên trong cả năm chứ không phải chỉ trong Tháng Bảy hoặc trong một số ngày, như nhiều nơi vẫn làm!
Tôi bỗng nhớ đến những người bạn, đồng đội cũ của tôi là thương binh. Suốt cả năm, họ mang bên mình tấm thẻ thương binh. Họ chẳng mở ra để ai đó biết, mà chỉ để tự mình nhớ rằng thời tuổi trẻ đã dũng cảm chiến đấu, dâng hiến một phần máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ có quyền tự hào và có trách nhiệm sống gương mẫu, xứng đáng với quá khứ, phấn đấu đúng như lời Bác Hồ dạy: Thương binh tàn mà không phế!
Thời bao cấp (những năm trước 1986), tấm thẻ thương binh còn được dùng để xếp hàng ưu tiên khi mua vé tàu, ô tô và mua lương thực, thực phẩm bằng tem, phiếu. Còn bây giờ, các thương binh đâu còn cầm thẻ ra để hưởng những quyền ưu tiên ấy nữa! Danh hiệu thương binh của các anh chỉ kê khai mỗi khi giúp các con được cộng thêm một điểm để xét vào các trường đại học, cao đẳng. Nhưng nhiều thương binh nặng, vĩnh viễn không có con và nhiều thương binh có con học giỏi đỗ điểm cao thì cũng chẳng dùng đến sự ưu đãi ấy.
Thiết nghĩ, phần đông các thương binh bị ảnh hưởng sức khỏe, đau yếu luôn, việc thường xuyên ưu tiên khám, chữa bệnh cho các anh là rất cần thiết. Mặc dù chúng ta đang thực hiện bảo hiểm y tế trong cộng đồng nhưng nên chăng, thương binh vừa được miễn đóng bảo hiểm, vừa được định kỳ khám, chữa bệnh và có chế độ ưu tiên nhiều mặt, hơn hẳn những người dân khác? Làm như vậy chắc không có ai suy bì, ganh tỵ?
Gần đây, ở một số địa phương, nhân dịp ngày 27-7 hằng năm có tổ chức khám sức khỏe cho thương binh. Ý định thì tốt, rất đáng hoan nghênh, nhưng nhiều nơi tổ chức khám qua loa, cấp thuốc sơ sài, chỉ nhằm để tính thành tích chứ chưa đúng với ý nghĩa quan tâm, chăm sóc sức khỏe cho thương binh, bệnh binh.
Còn một việc nữa thiết nghĩ thương binh cần được hưởng sự ưu đãi là khi họ đăng ký kinh doanh, lập công ty, làm chủ doanh nghiệp. Mặc dù chúng ta đã có Luật Doanh nghiệp, nhưng văn bản dưới luật có thể qui định những ưu đãi cho thương binh, trước hết là giảm mức thuế. Bởi vì, với sức khỏe đã bị hao tổn do chiến tranh thì Nhà nước cần áp dụng mức ưu đãi thích hợp để bảo đảm công bằng xã hội và khuyến khích họ cống hiến. Điều đáng mừng là những năm qua, nhiều thương binh làm kinh tế mặc dù chưa được hưởng ưu đãi trong sản xuất, kinh doanh nhưng đã phát huy tốt bản chất truyền thống của Bộ đội Cụ Hồ, năng động, sáng tạo, vượt lên mọi khó khăn, trở thành doanh nhân thành đạt. Đó là Anh hùng Lao động Lê Văn Kiểm (Đồng Nai), Anh hùng Lao động Phạm Xuân Yên (Hải Phòng), anh Phạm Đức Quảng (Thành phố Hồ Chí Minh), anh Phạm Ngọc Trọng (Đồng Tháp), anh Thái Hữu Hoàng (Sơn La), anh Trịnh Công Thanh (Thái Bình), chị Lê Thị Hồng (Bến Tre)… Xã hội chúng ta cần tiếp tục tôn vinh các anh, chị nhiều hơn nữa để làm rõ phẩm chất: Dũng cảm trong chiến đấu, anh hùng, tài năng trong sản xuất - chính là giáo dục truyền thống, nêu gương cho lớp trẻ hôm nay.
Các anh, các chị đã nêu gương sáng “tàn mà không phế”, xứng đáng với danh hiệu người có công với nước và tự hào với tấm thẻ thương binh đỏ thắm trong ngực áo.
ĐÀO VĂN SỬ
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận