Thứ Năm, 12/02/2015, 08:40

    Trang thơ

    Hải âu bay về biển/ chân trời nào ngựa Gióng đang bay/ đồng xu bé ước ngày mừng tuổi/ phiên chợ đầu năm bánh bỏng, bánh dày…

    Mẹ Tổ quốc

    Nơi họ ngã

    Rừng đã xanh trở lại

    Lối qua trường

    Tiếng trẻ mọc sau mưa

    Những Dốc Miếu, Cồn Tiên mờ khói đạn

    Chưa ngủ yên trong mắt mẹ bao giờ

     

    Không có lẽ Mẹ chỉ là ký ức

    Một tượng đài trầm mặc ở trong thơ

    Khi bất tử Mẹ hóa thành Tổ quốc

    Đất là nơi máu thắm đến trổ cờ

     

    Đất nhọc nhằn những hạt giống tự do

    Nằm thao thức giữa bom, mìn, cạm bẫy

    Chiến tranh qua rồi các con không trở lại

    Mắt mẹ buồn dằng dặc dưới đêm sương

     

    Những người mẹ bao năm còn trông ngóng

    Nắm xương con lưu lạc giữa âm thầm

    Những Đường 9, Khe Sanh còn khét lửa

    Mùa mưa qua đâu chỗ các con nằm

     

    Mẹ Tổ quốc chưa bao giờ yên ngủ

    Mẹ Tổ quốc vẫn từng ngày ghi nhớ

    Những người con trong đất sẽ trở về

    Sẽ trở về trong ký ức rồi đi…

    NGUYỄN VIỆT CHIẾN

     

    Hải âu

    Hải âu bay về biển

    chân trời nào ngựa Gióng đang bay

    đồng xu bé ước ngày mừng tuổi

    phiên chợ đầu năm bánh bỏng, bánh dày…

     

    Nửa đêm về sáng

    hơi mưa xuân nhú lộc trong vườn

    những mái nhà ấm hơi thở bể

    mưa nhẹ như ru

    tóc cũng êm ru mà bạc trên đầu.

     

    Tháng ngày ra đi, lòng ta ở lại

    biển vẫn đây

    dào dạt luân hồi

     

    Mùa xuân viết gì lên cánh trắng

    hải âu bay như giấy lên trời

    giấy chưa viết thì cánh buồm sẽ viết

    gió viết buồm lên sóng. Ra khơi!

    VŨ QUẦN PHƯƠNG

     

    Lời hoa cỏ

    Chiều suông em đứng ngắm gió trải trên cánh đồng

    Và nhớ thế, biết không?

    rầm rì lời hoa cỏ...

     

    Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi

    Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân... mềm ấm

     

    Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh

    Ơi ngọn gió mát lành

    Gửi anh cho em nhé!

    NGUYỆT VŨ

    No image available


    Hẹn với Huế

    Hẹn với Huế một ngày nào thật đẹp

    Ta lại vô thăm hăm hở thuở ban đầu.

    Sao thế nhỉ?-duyên phận nào xui khiến-

    Một phần đời ta với Huế liền nhau...

     

    Ta yêu Huế tự bao giờ chả biết

    Chỉ biết yêu như một kẻ cuồng si

    Đã bao lần ta sẵn lòng đón chết

    Cho Huế thân thương mãi xứng đất Kinh kỳ...

     

    Nguyệt Biều ơi! Thương Hương giang còn nhớ

    Đêm trăng xưa, giặc vãi đạn vào ta;

    Ta thoát chết-nhờ sông Hương che đỡ

    Đạn xèo xèo trên mặt nước, làn da

     

    Thời binh lửa đã điệp vào lặng lẽ

    Ký ức ta cũng lặng lẽ trầm mình;

    Ta giữ lại riêng thâm tình với Huế

    Mối tình đầu choáng váng, phiêu linh!...

    HOÀNG CÁT

     

    Tiễn anh

    Chiều nay tiễn anh lên biên giới

    Em lại nhận về nỗi cô đơn

    Nơi anh đến có lửa tình đồng đội

    Em thấy như mình được sưởi tâm hồn.

     

    Muốn gửi theo anh cả tấm tình

    Quê nhà trong mỗi bước hành quân

    Biển không yên ả, ngàn đêm thức

    Đảo muốn nói gì với mùa xuân?

    LÊ VĂN VỌNG

     

    Nếu em làm ngơ

    Bàn tay em xoay dẻo mềm như múa

    dáng bình cao cao gợi dáng thon tròn

    nét hoa văn ấy tỏ mờ trong lửa

    mồ hôi đọng má anh càng yêu hơn

     

    Khung xương của bình gợi hồn của đất

    ngôn từ của em liệu có vững bền

    chuốt ủ bàn tay ấm tình men chắc

    qua ngàn độ lửa vây bủa cuồng điên

     

    Tình anh mỏng manh cất từ đất lạ

    hồn anh bện lửa nên dáng nên hình

    nếu em làm ngơ e chừng dễ vỡ

    và rớt bên trời ngay dưới tay em…

    NGUYỄN THANH KIM

     

    Ngõ quê

      Em từ phố chợ về thăm

    Lạc ba bốn ngõ, vẫn nhầm ngõ quen…

      Ngõ xưa tắt lửa tối đèn

    Em ngồi gạt nắng chờ xem nụ đào

      Ngõ xưa em khỏa cầu ao

    Con rô lúng búng nép vào đám rong…

      Tết về ngâm ngọn gió đông

    Tháng ba ngày tám lúa đồng tẽ ba…

      Bây giờ anh cũng đi xa

    Em về gặp gió qua nhà thênh thang

      Làng giờ còn lại tên làng

    Ngõ giờ còn lại đôi hàng gạch vênh…

      Đường làng giờ rộng thênh thênh

    Lũy tre khóm duối đã thành cổ xưa…

      Rồi đây ngày nắng đêm mưa

    Nhớ về ngõ cũ… lại mơ… có làng!!!

    ĐỖ HÀN

    No image available
    Ảnh minh họa: ANH KHOA

     

    Chợ nổi Cái Răng

    Đánh thức em đi chợ nổi Cái Răng

    Ngắm bình minh nhuộm hồng con sóng

    Cầu sông Hậu ngang sông lồng lộng

    Thuyền ghe như mắc cửi trên sông.

     

    Chen chúc thanh long xoài dưa mít ổi

    Sóng sánh mạn thuyền đằm nặng trái cây

    Lời chào hàng treo trên cây bẹo

    Thân thương tà áo gió bay bay…

     

    Miền châu thổ đất đai hào phóng

    Rau trái tươi từ những miệt vườn

    Bồng bềnh chợ họp ngay trên sóng

    Nắng gió sớm mặt sông thơm hương

     

    Thoáng đãng dập dềnh vui tấp nập

    Hồn hậu nói cười, thơm thảo bàn tay

    Giỏ tay em vàng xanh đỏ tím

    Đong đầy hương đất miền Tây.

    CHUNG TIẾN LỰC

     

    Với con ngày cưới vợ

    Cha từng đổi câu thơ thành khăn tã

    Ấp ủ cho con ngày tháng năm ròng

    Đổi lấy gió mát lành trưa nắng rát

    Đổi than hồng sưởi ấm những chiều giông

     

    Nhưng chẳng thể đổi con lấy hình dáng khác

    Dẫu dáng hình kia được tạc bằng vàng

    Bởi cha biết máu trong vàng rất lạnh

    Vàng không là đồng nghĩa với cao sang

     

    Con hãy giữ tình yêu làm báu vật

    Sống thân thương ân nghĩa với cuộc đời

    Tình yêu sẽ cho con nhiều thóc gạo

    Cho con nhiều quả ngọt với hoa tươi.

    ĐÀM KHÁNH PHƯƠNG

     

    maihuong

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...