Thứ Hai, 25/01/2016, 10:50

    Tình ca ban chiều

    QĐND - Ngồi xuống nhé... Ngoài kia trời sạm tối,phố thưa người... Ồn ã đã chìm qua.Chắc em mệt sau một ngày bận rộn,chắc em buồn bởi linh cảm rời xa...

    HỒNG THANH QUANG

     

    Tình ca ban chiều

     

    Ngồi xuống nhé... Ngoài kia trời sạm tối,

    Phố thưa người... Ồn ã đã chìm qua.

    Chắc em mệt sau một ngày bận rộn,

    Chắc em buồn bởi linh cảm rời xa...

     

    Nhưng mọi sự vẫn chưa là kết thúc,

    Giữa khung trời lốm đốm vẫn còn sao.

    Và có thể đâu đó niềm khao khát

    Đang còn hồng trong đôi mắt xanh xao...

     

    Mặc thiên hạ đồn những điều to tát,

    Anh cần em duy nhất để yên lòng.

    Dù cái mất vẫn luôn là đau đớn,

    Nhưng còn nhau là triển vọng đang còn...

     

    Bình tĩnh nhé... Đành thôi sông có khúc,

    Đừng ngại gì thử thách sắp chiềng ra.

    Anh vẫn nghĩ, ông trời luôn có mắt,

    Để cuối cùng sẽ nâng đỡ tình ta...

     

    TRẦN THẾ TUYỂN

    Một thoáng

     

    Mảnh mai

    Một thoáng, em về

    Tôi nghe

    Ký ức mải mê

    Tháng ngày.

     

    Biết rằng

    Muối mặn, gừng cay

    Biết rằng

    Một thoáng men say

    Giữa đời.

     

    Hiến dâng

    Trọn một kiếp người

    Hiến dâng hết cả

    Một thời trẻ trai.

     

    Em về

    Một thoáng, mảnh mai

    Vầng trăng chia nửa

    Đường dài truân chuyên.

     

    Thoáng đời

    Đâu phải cõi Tiên

    Một mí sông Cầu                       

                                        

        Mắt ai một mí đang nhìn

    tôi, hình như đã quên mình “chân phương”

           lần đầu, chưa gọi là thương

    nhưng kìa, một mí lại đương nói gì…

     

    No image available

     

          Trời sinh tôi thói mê si

    trái tim không chọn lối đi vòng vèo

          túi ba gang dẫu có nghèo

    cũng mang sông suối, núi đèo dấu yêu.

     

          Câu thơ lỡ chạm giàn thiêu

    biết đâu một mí cứu chiều lâm nan

          trong trời đất, giữa thế gian

    tôi như tâm bão trôi ngang sông Cầu.

     

          Tình bằng vướng víu nông sâu

    bước lên đỉnh trúc mời trầu bao la

          ư hừ, lối bảy lối ba

    mắt ơi, một mí đừng xa… tôi buồn!

    Một miền xa thẳm

    Bình yên ngắn dài.

     

    Mảnh mai

    Một thoáng nhớ hoài

    Khắc xuân vàng rực

    Ban mai đón chào.

    MAI NAM THẮNG

    Phượng hồng Thạch Hãn

    Đỏ như mùa hè năm Một chín bảy hai

    Lửa rừng rực Đông Hà, Quảng Trị

    Một sớm giảng đường lặng im hàng ghế

    Sân trường Bách Khoa xúng xính những binh nhì…

     

    Đỏ như đất chiến hào vừa lấp xuống lại cày lên

    Loang lổ mặt sông đêm chới với…

    Đỏ mắt mẹ mấy mươi năm ngóng đợi

    Miền bạt ngàn bia mộ một dòng tên!

     

    Kìa mùa hạ đang trôi…

    Kìa mùa hạ đang dâng!

    Những gương mặt như quen

    Những ánh nhìn như nói

    Ve ran…

    Ve ran…

    Đôi bờ nắng xối

    Xanh nghẹn ngào
    Thạch Hãn những mùa hoa…                                                        


    ĐỖ THƯỢNG THẾ            

    No image available
    Minh họa: Phùng Minh.

     

    Tuổi lá

    Sớm mai sương dải lụa

    Nắng từng đàn thiên di

    Vườn chong muôn nụ lửa

    Gió đằm hương đương thì

     

    Rộn rực xanh tuổi lá

    Chim thốt niềm đam mê

    Mắt ai tươi ngời lạ

    Hồn mãn khai bộn bề

     

    Vết tim chừng chồi lộc

    Trang giấy trong ngưng mùa

    Chắt từ hương cỏ biếc

    Ra câu hồn nhiên mưa…

     

    NGUYỄN HỮU QUÝ

     

    Làng đảo                                             

           Trập trùng sóng, trập trùng mây

    giữa bao la biển, ô hay, làng mình!

     

    No image available

     

           Cũng vàng hoa mướp rung rinh

    cũng tươi hoa muống trắng tinh cạnh nhà

           mồng tơi ra với Trường Sa

    lá xanh quấn quýt như là đợi em…

           muốn xem ra đó mà xem

    rau sam trên đá, rau dền trong khay

          đất quê đóng gói về đây

    lính gieo hạt xuống thành cây, thành làng

         đảo xanh, biển bớt mênh mang

    đá san hô thấm mấy tầng mồ hôi!

     

           Làng tươi roi rói nụ cười

    câu chèo ai hát í ơi cầu vồng

           vui gì bằng đón văn công

    da đen là lính, má hồng là em

          lính kề vai lính ngồi xem

    mấy bông muống trắng hái đem tặng người

     

           Ở nơi cuối đất, cùng trời

    chiếc hôn cũng mặn gió khơi, ngập ngừng

          chúng mình ngồi với rưng rưng

    hát trăng, hát gió, hát cùng Trường Sa

          hát cùng em, hát cùng ta

    đảo chìm, đảo nổi đồng ca với mình

           thương ai, mắt cứ lặng thinh

    một ngày bằng mấy nghĩa tình trăm năm!

     

          Mai xa, vương vấn hôm rằm

    tròn trăng em hát giữa làng Trường Sa...

    tvtuongvy

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...