Thứ Tư, 03/02/2016, 21:53

    Thơ Xuân Bính Thân 2016

    QĐND - Lại về miền Quan họ ngày Xuân/ Như trong mơ, lạc vào cổ tích/ Những bờ tre sông xanh nước biếc/ Cả làng quê thành sân hát âm vang...

    Về miền Quan họ

    Lại về miền Quan họ ngày Xuân

    Như trong mơ, lạc vào cổ tích

    Những bờ tre sông xanh nước biếc

    Cả làng quê thành sân hát âm vang

     

    Nón ba tầm vành vạnh vầng trăng 

    Khăn mỏ quạ, mắt dao cau lúng liếng

    Làng cổ, một lần ai đã đến

    Bước hành hương về với cội nguồn

     

    Hồn quê trong khăn áo vấn vương

    Yếm đào nở cánh sen thơm ngát

    Đất mùa xuân ngân nga cỏ hát

    Nụ cười em chan chứa nắng vàng

     

    Mùa xuân về Kinh Bắc lang thang

    Ghé  quán Thu Phong cùng em gái nhỏ

    Môi đỏ thắm miếng trầu Quan họ

    Soi trên cầu Thệ Thủy trong xanh

     

    Nghe âm vang trống hội sân đình

    Tiếng ngàn năm người xưa vang vọng

    Làng xanh thắm căng trào nhựa  sống

    Trong mưa hoa huyền thoại xứ này 

    NGUYỄN PHAN HÁCH

     

    Hồn quê

    Không còn ông đồ

    Khom lưng viết câu đối

    Không còn những cô gái

    Áo mớ bảy, mớ ba.

     

    Không còn pháo Tết

    Nở hoa

    Thịt mỡ, dưa hành

    Câu đối đỏ.

     

    Chỉ thấy trên internet,

    pháo nhà ai đang nổ

    Tin nhắn qua facebook, webcam

    Bốn bể năm châu

    Kề gần

     

    Hồn quê ở đâu

    Khi gió bấc dâng tràn

    Bếp nhà ai đỏ lửa

    Tiếng củi cháy

    Nồi bánh chưng,

    Giao thừa gõ cửa

    Mùa xuân.

     

    Những con đường

    Bê tông hóa dần dần

    Nơi đâu giậu mồng tơi

    Ngăn cách

    Nơi nào trầu cau son sắt

    Ra Giêng anh cưới em...

     

    Để lại sau lưng

    Những thói quen

    Để lại sau lưng

    Những phong tục

    Hồn quê bây giờ

    Hòn gạch nối thời gian.

     

    Không còn cô Tấm

    Thở than

    Không còn chị Hằng

    Nũng nịu

    Cả chú Cuội mộ điệu

    Mộng mơ.

     

    Đi tìm hồn quê

    Từ ký ức

    Tháng năm thao thức

    Bao giờ

    Cho đến ngày xưa

    Ngày Xuân

    Hải Hậu, cuối đông 2015

    TRẦN THẾ TUYỂN

     

    Rau Trường xa

    Nhỏ nhoi hạt cải, hạt dền

    Ra đây với đất thân quen quê nhà(*)

    Người nhìn, thương quãng đường xa

    Nâng niu với nỗi thiết tha mong chờ.

     

    Biển khơi, con sóng dư thừa

    Hiếm hoi, dè sẻn nước mưa ngọt ngào

    Khẩu phần nước, lính chia nhau

    Giờ thêm san sẻ cho rau sớm chiều.

     

    Ngọn mồng tơi của quê nghèo

    Nhà chòi không giậu thì leo thành giàn

    Nhắc người nhớ bát canh chan

    Quả cà muối xổi giòn tan bữa thường.

     

    Bên người, búp ngọn cây vươn

    Non tươi nhắc những mảnh vườn thân quen

    Xòe bàn tay vuốt lá mềm

    Ngỡ như chạm được bình yên quê nhà.

    VƯƠNG TRỌNG

    (*) Ở các đảo chìm Trường Sa, chiến sĩ nhận được hạt giống cùng những bao đất từ đất liền gửi ra để trồng rau trên nhà chòi


    Nhớ Hà Giang

    Hình như hơi lạnh Đồng Văn

    Về xuôi tụ ở dưới quầng mắt em.

    Anh nằm trằn trọc trong đêm,

    Thương không hết được nỗi niềm thiếu nhau…

     

    Hình như đá ám rêu nâu

    Núi đôi Quản Bạ loang câu hát buồn.

    Canh khuya đồi quế đầm sương,

    Anh nghe chỉ thấy gió lùa qua thung…

     

    Hình như bùa bả đồng rừng

    Nhập môi sơn nữ chưa từng biết hôn.

    Vô tâm quệt lá hồi non,

    Bao năm vị đắng vẫn còn thơm nguyên…

     

    Biết mình đã chẳng còn duyên,

    Hoa Sao vẫn ánh như đèn nhớ ai.

    Chân trần giẫm lối toàn gai,

    Vẫn bay biển gió vang dài tiếng yêu…

    HỒNG THANH QUANG

     

    Đề tặng khu vườn

    Không là nắng,

    không là mây, trong suốt

    gió vô tư, cỏ biếc xanh rì

    khe khẽ nở, một bông cúc dại

    màu váy hoa, mũ trắng,

    tinh khôi

     

    khu vườn nhỏ,

    ngẩn ngơ từng cánh bướm

    nốt chân vui, cười nói rất thầm

    bài hát cũ, tan vào đêm

    ánh sáng

    bước em về, ngàn hoa cúc

    ghé thăm

    NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

     

    Không thấy mùa xuân cũ

    Bước lên tàu năm cũ

    Hành hương tìm lối xưa

    Người xưa sao chẳng thấy

    Mưa hẹn về lưa thưa

     

    Tuổi thơ nào như mơ

    Chất đầy toa kỷ niệm

    Trời xanh không cánh én

    Có còn là trời xuân

     

    Ngập chìm trong nhớ quên

    Xác thời gian rêu mốc

    Ngổn ngang nghìn mảnh ghép

    Xoay chiều nào cũng vênh

     

    Tìm không thấy dáng thân

    Hỏi không tường nét nhớ

    Những bóng ga mờ tỏ

    Nhờ nhợ màu trăng lu

     

    Thì thôi đừng ưu tư

    Thì thôi đừng lưỡng lự

    Mong gì thay áo cũ

    Quá khứ thành tương lai?

     

    Hít một hơi thở dài

    Cho phồng căng lồng ngực

    Kìa tiếng còi đánh thức

    Ta dậy cùng ban mai!

    TRẦN GIA THÁI

     

    Chiều xa

    Ngả vào vai tôi, em ngủ

    Ngoài kia, tiếng gió tiếng xe lăn

    Tôi đã đầy…

    Mà trăng còn khuyết

    Chiều xa, chiều xa. Chiều xa

     

    Men theo triền đồi quạnh vắng

    Con đường thổ mộ gập ghềnh

    Em say sưa trong giấc ngủ

    Lòng tôi dâng buồn âm thầm

     

    Tóc em xõa bay. Rối lắm

    Làn môi hơi thở… rất gần

    Chợt tôi muốn mình cúi xuống

    Lại lo em sẽ giật mình

     

    Tiếng xe đều đều lắc lắc

    Thời gian lặng lẽ dần trôi

    Tôi bỗng ước ao, giá được

    Kéo con đường ấy thêm dài

     

    Một chiều không hề định trước

    Và em. Em vẫn chẳng hay

    Nên tôi vờ thiu thiu ngủ

    Mong hòa cùng giấc mơ say

     

    Tiếng gió, tiếng xe dào dạt

    Con đường thổ mộ gập ghềnh

    Hai người dựa vai nhau ngủ

    Chiều xa…

    Chiều xa…

    Xa dần

    NGUYỄN TRỌNG VĂN

    banbientap

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...