QĐND - Trong vụ tranh chấp quyền sử dụng đất và nhà ở, theo nội dung Bản án sơ thẩm ngày 31-8-2006 của TAND huyện Long Thành và Phúc thẩm ngày 29-3-2007 của TAND tỉnh Đồng Nai đều tuyên buộc ông Vương Tấn Hùng (bị đơn) và bà Nguyễn Thị Thanh Thúy (người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan) có trách nhiệm trả lại cho ông Vương Văn Nghĩa (nguyên đơn) trị giá tài sản là 500 triệu đồng...
QĐND - Trong vụ tranh chấp quyền sử dụng đất và nhà ở, theo nội dung Bản án sơ thẩm ngày 31-8-2006 của TAND huyện Long Thành và Phúc thẩm ngày 29-3-2007 của TAND tỉnh Đồng Nai đều tuyên buộc ông Vương Tấn Hùng (bị đơn) và bà Nguyễn Thị Thanh Thúy (người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan) có trách nhiệm trả lại cho ông Vương Văn Nghĩa (nguyên đơn) trị giá tài sản là 500 triệu đồng. Thế nhưng, do ông Hùng và bà Thúy không chịu tự nguyện thi hành án, nên tài sản đã được Trung tâm Bán đấu giá tài sản mang ra bán đấu giá. Theo đó, ông Đinh Xuân Tuyến trú tại phường Tam Phước, TP Biên Hòa là người trúng đấu giá và đã nộp đủ số tiền gần 1,25 tỷ đồng. Sau đó ông Hùng khiếu nại bản án.
Ngày 5-5-2011, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao có Văn bản số 1168/VKSNDTC-V5 (Vụ 5) về việc trả lời đề nghị kháng nghị: Đối với Quyết định 01 của TAND huyện Long Thành và Bản án Dân sự phúc thẩm số 79/DS-PT 26, 29-3-2007 của TAND tỉnh Đồng Nai theo quy định đến nay đã hết thời hiệu để xem xét thủ tục giám đốc thẩm. Bên cạnh đó, Tòa Dân sự TAND tối cao cũng đã có Công văn 30/TANDTC-DS ngày 21-1-2010 trả lời đương sự là không có căn cứ để kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm. Bất ngờ, ngày 20-6-2011, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao lại tiếp tục có Văn bản số 1966/VKSNDTC-V10 (Vụ 10) nêu: Bà Nguyễn Thị Thanh Thúy có đơn khiếu nại nên yêu cầu Chi cục Thi hành án Dân sự huyện Long Thành cung cấp hồ sơ thi hành án.
Trong án dân sự, đương sự dù thua kiện vẫn thường có tâm lý khiếu nại “còn nước, còn tát”, ngay cả khi biết mình “đuối” lý. Việc kháng nghị giám đốc thẩm thiếu căn cứ xác đáng sẽ làm cho nhiều bản án không có điểm dừng, xử đi xử lại rồi lại quay về vạch xuất phát… Phía thắng kiện phải chịu phần thiệt trong các trường hợp lạm dụng kháng nghị bởi nguyên tắc cứ có kháng nghị là phải tạm hoãn thi hành án, dù bản án đã được giải quyết thấu tình đạt lý. Thế nên, người như ông Nghĩa (người được thi hành án) và ông Tuyến (người trúng đấu giá) phải “đội đơn” khắp nơi, yêu cầu được thi hành án và được giao tài sản đã trúng đấu giá không phải là ít. Cơ quan Thi hành án Dân sự cũng “khổ” vì không thể thi hành!
Vì thế, cần có chế tài cho kháng nghị sai?
Hà Phương
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận