Chợ Thanh Bình nằm ở phía tây của thành phố Hải Dương, tỉnh Hải Dương hoạt động khoảng chục năm nay với hơn 200 ki-ốt và lều quán. Chợ thu hút đông dân cư trong thành phố đến mua bán nhưng do quá trình sử dụng đã khá lâu nên mỗi lần đến chợ nhiều người không khỏi giật mình về tình trạng thiếu an toàn trong công tác phòng, chống cháy nổ ở đây...
Chợ Thanh Bình nằm ở phía tây của thành phố Hải Dương, tỉnh Hải Dương hoạt động khoảng chục năm nay với hơn 200 ki-ốt và lều quán. Chợ thu hút đông dân cư trong thành phố đến mua bán nhưng do quá trình sử dụng đã khá lâu nên mỗi lần đến chợ nhiều người không khỏi giật mình về tình trạng thiếu an toàn trong công tác phòng, chống cháy nổ ở đây. Sự chằng chịt trong hệ thống điện của các ki-ốt cả trong và ngoài chợ ai ai cũng nhận thấy. Mạnh ai đấy mắc, dây mới chồng lên dây cũ, dây của hộ nọ quấn vào hộ kia khó có thể phân biệt được nếu xảy ra chập điện từ đường dây của hộ nào. Nhìn vào các ki-ốt lại rất ít hộ kinh doanh có lắp đặt bình chữa cháy, nhất là những lều quán lụp xụp, chủ yếu được dựng, lợp tạm bợ bằng những vật liệu dễ cháy.
Để bảo đảm an toàn chợ Thanh Bình, đề nghị cơ quan chức năng và ban quản lý chợ cần kịp thời kiểm tra, chấn chỉnh công tác phòng cháy, chữa cháy tại chợ cũng như xử lý nghiêm các hộ kinh doanh cố tình vi phạm qui định.
Phạm Minh Quang
Người dân Phi Thông đã thoát nghèo?
Con đường từ Vĩnh Thông về Phi Thông-một xã nghèo của thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang xuống cấp nghiêm trọng nhiều năm cho thấy phần nào cái khó, cái nghèo trong cuộc sống của người dân xã Phi Thông. Theo thống kê, đến hết tháng 10-2006, số hộ nghèo của xã giảm được 115 hộ nhưng lại phát sinh thêm gần 90 hộ nghèo mới, vì vậy toàn xã vẫn còn hơn 400 hộ nghèo chiếm khoảng 13%. Kinh tế người dân phụ thuộc chính vào làm nông nghiệp nhưng đất sản xuất ở đây lại quá ít, người dân không có việc làm ổn định, thời gian nông nhàn cao nhưng thiếu kinh nghiệm làm ăn, buôn bán nên cuộc sống càng khó khăn cộng thêm ốm đau, bệnh tật đã làm cho số hộ phải cầm cố đất ngày càng nhiều. Trong khi đó, mặc dù đã có những cố gắng trong chuyển đổi kinh tế, nhưng đến nay chính quyền xã cũng vẫn chưa có mô hình kinh tế nào đạt hiệu quả để bà con nhân dân học theo làm cho số hộ có khả năng thoát nghèo cũng như phát sinh mới ở đây có nguy cơ tiếp tục gia tăng.
Điều kiện sản xuất khó khăn, người dân Phi Thông rất cần được đầu tư, hỗ trợ về vốn, kinh nghiệm cũng như cơ sở hạ tầng điện, đường, trường, trạm.
Thế nhưng dù đã có nhiều dự án đầu tư cho Phi Thông nhưng chỗ thì vẫn nằm trên giấy, nơi tiến độ triển khai quá chậm, đơn vị nọ chờ đơn vị kia như con đường về xã xuống cấp chưa biết đến khi nào mới xong; 6 cụm dân cư chưa có điện; hệ thống trường lớp, cơ sở vật chất phục vụ sự nghiệp giáo dục cho con em địa phương thiếu thốn, tạm bợ làm chất lượng đào tạo không khỏi bị ảnh hưởng. Cuộc sống nghèo khó vẫn thường trực hàng ngày, điều kiện cơ sở hạ tầng yếu kém lại chưa có hướng đi cụ thể và hiệu quả nào trong phát triển kinh tế nhưng vừa qua xã lại được công nhận thoát khỏi danh sách các xã đặc biệt khó khăn của Chương trình 135 của Chính phủ. Với thực tế đó, xã Phi Thông thực sự đã thoát nghèo?
Đoàn Mạnh Hải (Hội Nông dân tỉnh Kiên Giang)
Đan Giáp vẫn giữ được nghề
Từ những sản phẩm rổ rá, thúng mẹt hay cót quây thóc… phục vụ đời sống thường nhật và sản xuất nông nghiệp của người nông dân, nghề đan mây tre đã gắn với tên làng Đan Giáp, xã Thanh Giang, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương từ bao đời nay. Sau nhiều thăng trầm có lúc như gần mất nghề, sản phẩm của làng Đan Giáp đã bị thu hẹp, tập trung chủ yếu vào mặt hàng làm thúng cung cấp cho thị trường vùng than Quảng Ninh. Không cần nhiều vốn, kỹ thuật cao, để phục vụ tốt cho nhu cầu của người dân vùng than chủ yếu dùng thúng để vận chuyển nên những chiếc thúng được làm từ bàn tay của người dân làng Đan Giáp luôn bảo đảm được các yếu tố về độ dày dặn, bền chắc của sản phẩm. Mặc dù thu thập chỉ khoảng 15.000-20.000 đồng/ngày nhưng ổn định, không quá nặng nhọc lại tận dụng được hầu hết lao động trong gia đình nên từ việc giữ được nghề, làm tốt nghề, tạo thu nhập ổn định mà phần đông người dân làng Đan Giáp đều làm ăn sinh sống tại quê nhà, việc làm nông nghiệp cũng chỉ còn tập trung vào hai vụ lúa chính. Chưa phải là làng nghề giàu mạnh nhưng về Đan Giáp hôm nay sẽ thấy đều là những ngôi nhà mái ngói, mái bằng; các phương tiện sinh hoạt hiện đại ti-vi, xe máy… đã phổ biến trong hầu hết các gia đình. Với tay nghề vốn có và sản phẩm mây, tre đan ngày càng được thị trường trong và ngoài nước ưa chuộng, người dân làng Đan Giáp đang bắt đầu hướng đến sản xuất thêm những mặt hàng mới, phong phú có tính thẩm mỹ hơn. Đây là hướng phát triển kinh tế của người dân cũng là để giữ và phát triển bền vững nghề truyền thống của làng.
VŨ VĂN QUÁN (Lai Vu, Kim Thành, Hải Dương)
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận