Thứ Năm, 26/02/2009, 20:12

    Nơi hồi sinh những mảnh đời bất hạnh

    Đã có một thời nơi đây được xem là “vùng đất chết”, những con người ở đây đều mang trong mình vi trùng Hansen (gây bệnh hủi), bị mọi người xa lánh, hắt hủi! Ít ai có thể ngờ, những mảnh đời đó hôm nay đã hồi sinh…

    No image available

    Các bác sĩ ở Trại phong Quỳnh Lập chăm sóc bệnh nhân. Ảnh minh họa: Internet

    Đã có một thời nơi đây được xem là “vùng đất chết”, những con người ở đây đều mang trong mình vi trùng Hansen (gây bệnh hủi), bị mọi người xa lánh, hắt hủi! Ít ai có thể ngờ, những mảnh đời đó hôm nay đã hồi sinh…

    Bệnh viện Phong-Da liễu Trung ương Quỳnh Lập-Nghệ An được thành lập năm 1957 với tên gọi ban đầu là Trại phong Quỳnh Lập. Khi ấy, nơi đây là vùng đất hoang sơ, cằn cỗi, được chọn để thu dung, điều trị những người mắc vi trùng Hansen, nhưng mục đích chính là để cách ly họ ra khỏi cộng đồng. Năm 1965, Trại đổi tên thành Khu Điều trị phong Quỳnh Lập và đến năm 2000 thì đổi thành tên như hiện nay.

    Trong căn nhà khang trang giữa “làng phong”, ông Trương Nhật Viễn (một người mắc phong) bùi ngùi kể về những năm tháng tủi cực: “Năm 1959, tôi còn là đứa trẻ nhỏ, ngơ ngác theo chân cha mẹ trong đợt thu gom về vùng đất Đồng Mí, nơi đứng chân của trại phong Quỳnh Lập. Nếu điều kiện như bây giờ thì tôi chẳng thể lây căn bệnh quái ác này, nhưng ngày ấy thuốc thang không có, ăn uống cực khổ, thế là con vi trùng bệnh phong đã lây từ mẹ sang tôi. Đời sống cơ cực, đau đớn hành hạ, mỗi lần nhìn vết thương trên thân thể mình và người thân, tôi chỉ muốn tìm đến cái chết”.

    Không chỉ có ông Trương Nhật Viễn mà hầu hết những ai đã vào đây đều đã từng trải qua những ngày tháng đớn đau, vật vã vì bệnh tật. Bà Bùi Thị Mán vẫn nhớ như in ngày bà được thu gom vào trại từ vùng biển Thanh Hóa, nơi bà sinh ra. Hơn nửa thế kỷ gắn bó với nơi này, bà đã luôn khắc ghi ơn cứu mạng của Đảng, Nhà nước và những con người ở đây.

    Đến nay, Bệnh viện Phong-Da liễu Trung ương Quỳnh Lập đã có 150 hộ gia đình với hơn 700 nhân khẩu, gồm nhiều thành phần, quê quán, dân tộc khác nhau. Ngoài số bệnh nhân 250 người đang được điều trị thì số còn lại đều là những người đã dứt bệnh hoặc con cháu họ được sinh ra và lớn lên từ đây. Ông Ngô Gia Hiển, Giám đốc bệnh viện đã gắn bó cùng họ từ năm 1984, nhớ lại: “Trước đây, mọi thứ đều nhếc nhách, bề bộn. Được sự quan tâm, đầu tư của Nhà nước, sự tài trợ, giúp đỡ của các tổ chức từ thiện, cơ sở mới dần khang trang, hoàn thiện… Bây giờ mọi thứ đã đi vào ổn định, cuộc sống của mọi người đã được cải thiện rất nhiều”.

    Dẫu còn nhiều thiếu thốn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cuộc sống nơi đây đang hồi sinh từng ngày. Có được sự đổi thay đó không thể không kể đến công lao của những người thầy thuốc, giáo viên, cán bộ đã không quản khó khăn, nguy hiểm bám trụ đến cùng với “làng phong”. Chia tay bệnh viện, chúng tôi lại nhớ lời ông Trương Nhật Viễn nói rằng: “Dù có khó khăn, nhưng người dân ở “làng phong” vẫn tin vào tương lai, bởi luôn có những vòng tay nhân ái sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ họ vượt qua thử thách”.

    HỮU ĐỨC

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...