QĐND Online - Hành trang tôi mang theo suốt cuộc đời quân ngũ là tấm áo chiến sĩ hải quân được mẹ tận tay vá trên vai cách đây 19 năm về trước. Theo dòng chảy của thời gian, giờ đây chiếc áo đã bạc màu, nhưng đọng mãi trong tôi là tình mẫu tử, là kỷ niệm những ngày đầu chập chững bước vào quân trường...
QĐND Online - Hành trang tôi mang theo suốt cuộc đời quân ngũ là tấm áo chiến sĩ hải quân được mẹ tận tay vá trên vai cách đây 19 năm về trước. Theo dòng chảy của thời gian, giờ đây chiếc áo đã bạc màu, nhưng đọng mãi trong tôi là tình mẫu tử, là kỷ niệm những ngày đầu chập chững bước vào quân trường. Đường kim mũi chỉ mẹ vá năm nào như nấc thang chất chứa bao nhọc nhằn vất vả, để hôm nay tôi trưởng thành, trên vai mình lấp lánh những ngôi sao. Mỗi lần về thăm mẹ, kỷ niệm ấy lại ùa về xúc động.
Tôi là cậu học trò mới rời ghế nhà trường, ra đi từ miền quên nghèo trồng cói, trung đội 3, đại đội 3, tiểu đoàn 4, Lữ đoàn 147 Hải quân đánh bộ là nơi dạy tôi những bài học chiến sĩ mới đầu tiên. Ngày huấn luyện trên thao trường mưa rào nắng lửa, tối cùng đồng đội quây quần ca hát, kể chuyện quê hương. Những bài học đầu tiên của người chiến sĩ nhọc nhằn vất vả nhưng giúp tôi trưởng thành cứng cáp. Trong một lần huấn luyện chiến thuật, chiếc áo chiến sĩ đã rách toạc một miếng dài trên vai áo.
![]() |
|
Chiếc áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa |
Sau ba tháng huấn luyện tôi về thăm mẹ, kể cho cả nhà nghe về cuộc sống của chiến sĩ mới, về niềm vui, tự hào vì được làm lính biển, được khoác chiếc áo Hải quân. Mẹ cười bảo “con trai mẹ đã thành chiến sĩ.”, rồi mẹ nhìn lên vai áo- chỗ rách mà tôi chưa kịp vá. Đêm ấy, mẹ thắp đèn dầu vá áo cho tôi…
Trong loang loáng ánh đèn, mẹ nhìn xa xăm như nhớ về quá khứ. Mẹ đã từng vá áo cho bố đêm trước ngày đoàn Tàu không số vào Nam chiến đấu. Kết thúc chiến tranh, bố nằm lại biển xanh. Ngày báo tử, mẹ nhận từ tay đồng đội chiếc áo của bố còn nồng nồng mùi khói súng, mằn mặn mồ hôi. Những mũi chỉ đã sờn, chỉ đọng lại nghĩa tình thêm nặng.
Những ngày phép ngắn ngủi qua mau, tôi trở lại đơn vị. Tháng 5 năm 1995, tôi xung phong ra thềm lục địa Tổ quốc làm nhiệm vụ. Trong hành trang nhỏ bé của người lính biển, chiếc áo chiến sĩ mẹ vá hôm nào và tình thương của mẹ vẫn nguyên vẹn cất kỹ dưới đáy ba lô. Những ca gác trong sương gào gió lạnh nơi đảo vắng tiền tiêu, chiếc áo chiến sĩ đã sưởi ấm lòng tôi, như tiếp cho tôi thêm sức mạnh chân cứng đá mềm.
Giờ đây, tôi không còn là cậu lính tò te ngày nào nữa. Đôi cầu vai binh nhì ngày xưa bây giờ là đôi quân hàm lấp lánh những ngôi sao. Tuy không được mặc áo chiến sĩ, song mỗi lần đơn vị hội diễn văn nghệ tôi lại lấy ra mặc. Lúc ấy thấy mình trẻ hơn, kỷ niệm về chiếc áo rách vai lại ùa về.
Chiếc áo chiến sĩ mẹ vá năm nào đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của cuộc đời tôi, chất chứa bao mồ hôi của ngày đầu nhập ngũ. Tôi giữ gìn chiếc áo làm kỷ niệm, không chỉ để luôn nhớ về người mẹ tần tảo, mạch nguồn của sự sinh thành, mà còn là nét tính cách của người quân nhân cách mạng.
Bài, ảnh: Mai Tuấn Cường
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận