Trung úy Rơ Châm Blách men theo dòng suối không tên. Anh nhớ lại câu chuyện của già làng kể về rừng quốc gia Yok Đôn. Xưa kia cánh rừng này có hàng ngàn cây cổ thụ sừng sững vút trời, phải là người khỏe mạnh vô song mới ném được tới ngọn cây...
Trung úy Rơ Châm Blách men theo dòng suối không tên. Anh nhớ lại câu chuyện của già làng kể về rừng quốc gia Yok Đôn. Xưa kia cánh rừng này có hàng ngàn cây cổ thụ sừng sững vút trời, phải là người khỏe mạnh vô song mới ném được tới ngọn cây. Vậy mà giờ đây cánh rừng nguyên sinh dần bị thu hẹp lại, quanh nó là những rẫy cà phê, rẫy điều bao bọc. Phải ngăn chặn việc tàn phá rừng, ngăn chặn việc săn bắt thú. Muốn ngăn chặn được thì phải tìm đến tận gốc. Chân lội dưới suối, nhưng đầu óc Y Blách (theo cách gọi thân mật của người Ê Đê) lại nghĩ tới những việc phải làm tới đây. Những cái chết thương tâm, những vụ săn bắt động vật hoang dã cứ hiện về ám ảnh Y Blách.
![]() |
|
Đội trưởng đội vận động quần chúng Y Llách. |
Y Blách nhập ngũ năm 1995, năm 2003 tốt nghiệp Học viện Biên phòng, về nhận công tác ở Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đắc Lắc. Anh được cấp trên điều động làm đội trưởng vận động quần chúng đồn biên phòng Sê-rê-pốc. Những ngày bám buôn, những đêm đi tuần, những lần thâm nhập địa bàn, Y Blách thấy đời sống của đồng bào ở đây lam lũ quá, có thời điểm thiếu đói kéo dài vài ba tháng. Vì vậy mới sinh ra nạn khai thác gỗ, săn bắn động vật hoang dã trái phép, rồi cả vi phạm quy chế biên giới… Không thể để tình trạng này kéo dài, những người lính Biên phòng Đắc Lắc vào cuộc. Y Blách mở một đợt tuyên truyền vận động nhân dân xã Krông Na, huyện Buôn Đôn tự giác giao nộp vũ khí, vật liệu nổ trái phép. Vẫn biết dùng súng săn, vật nổ là sai, nhưng hết súng coi như hết phương tiện khai thác rừng, nhiều người dân tìm cách cất giấu không chịu giao nộp, trong số đó có gia đình Y Bran. Y Bran là người rất hoạt khẩu, quan hệ rộng và đã từng tiếp xúc với nhiều đối tượng bị pháp luật xử lý. Vận động một đối tượng với “kinh nghiệm đầy mình” như Y Bran không phải dễ. Phải khôn khéo tìm mọi cách để Y Bran nộp súng một cách tự giác chứ không nên cưỡng bức, sẽ dễ gây phản ứng tiêu cực. Các trinh sát trong đội kể rằng, để có chứng cứ xác đáng, Y Blách đã phải dầm mưa nhiều ngày, “kết bạn” với thằng nhỏ con Y Bran, tỉ tê dò hỏi biết được gia đình Y Bran có đến hai khẩu súng. Hôm gặp trực diện, do một vài trinh sát trẻ thiếu kinh nghiệm, Y Bran đã định nổi khùng làm ẩu. Phải củng cố thêm chứng cứ mới “nói chuyện” được với con người đầy cá tính, dễ kích động này. Y Blách và đồng đội tiếp tục thu thập, củng cố chứng cứ rồi đến rẫy của Y Bran lần thứ hai. Sau một hồi thủ thỉ, hé dần những thông tin thu thập được, bất chợt Y Blách nhìn thẳng vào mắt Y Bran nói: “Chúng tôi biết anh có hai khẩu. Khẩu súng Klíp12 đang giấu trong vườn, còn khẩu súng mới mua, vợ anh giấu ở một nơi khác”. Y Bran như chạm điện, giật nảy mình, nói với vợ bằng tiếng dân tộc thiểu số: “Sao nó biết mình có hai khẩu nhỉ? Đứa nào đã khai rồi. Bộ đội nó biết hết thì phải nộp thôi”. Thấy chồng có ý định nộp súng cho bộ đội, vợ Y Bran thầm tiếc. Nộp hết rồi từ nay lấy thịt chồn thịt mang đâu mà ăn đây? Nhìn Y Blách có nước da hơi trắng, vợ Y Bran nhầm tưởng Y Blách không phải là người dân bản địa liền quay sang thì thào với chồng bằng tiếng Ê Đê: “Nộp một khẩu thôi, một khẩu để lại”. Nghe lời vợ, Y Bran ra vẻ nhũn nhặn: “Mình có một khẩu thôi, hiện đang cất ở trên núi, ngày mai mình đi lấy về nộp cho cán bộ”. Y Blách mỉm cười, nói lại bằng tiếng Ê Đê. Vợ chồng Y Bran đỏ mặt rồi lấy súng ra nộp.
![]() |
|
Đội công tác của Y Blách nhận vũ khí do nhân dân giao nộp. |
Khi mang thai đến gần ngày sinh nở, thì bị bệnh nhược cơ, thương chồng, Hồng Hoa cắn răng chịu đựng. Chị không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến công tác của chồng. Chị thu xếp công việc về quê ngoại sinh nở. Chỉ đến khi vợ lên bàn mổ, Y Blách mới biết chuyện. Đơn vị cho anh về thăm vợ, thăm con. Mặc dù phải lên bàn mổ vắng chồng, nhưng vợ anh vẫn không một lời trách móc. Chị bảo: “Em đã quyết lấy anh là chấp nhận chịu đựng vắng anh ngay cả lúc sóng gió nhất”. Y Blách thương vợ đến nao lòng. Anh không thể nói bằng lời, ôm con từ tay vợ trao. Đứa con gái đầu lòng mang hai dòng máu, mang cả tên người Kinh và Ê Đê: Trúc Linh Rơ Chăm. Vừa lúc ấy, điện thoại của Y Blách rung lên. Anh em trong đội công tác từ cao nguyên xanh chúc mừng cháu bé cùng với tin vui: Tổng kết “chiến dịch”, Đội đã vận động nhân dân nộp được 53 khẩu súng và 50kg đạn. Riêng Y Blách đã vận động được 12 gia đình vào loại “khó khăn” nhất. Còn lớp học xóa mù chữ thì cũng đã kết thúc, mọi người đã biết đọc, biết viết. Niềm vui nhân đôi, vuốt nhẹ mái tóc mềm như tơ của đứa con gái đầu lòng thương yêu đang ngon giấc bình yên, anh lại nghĩ về đồng đội, về đại ngàn biên cương xanh thẳm cũng đã bình yên.
Bài và ảnh: LÊ HUY THÀNH
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận