Xã Hòa Bắc, cách thành phố chừng bốn chục cây số. Từ Đà Nẵng lên bằng hai đường thủy, bộ đều được cả. Đường thủy, đi thuyền từ bến Nam Ô, ngược dòng Cu Đê kỳ thú. Còn theo đường bộ, ngay từ trung tâm thành phố, xe ô tô đến tận Tà Lang, Dàn Bí, hai thôn xa nhất của xã miền núi phía tây này...
Xã Hòa Bắc, cách thành phố chừng bốn chục cây số. Từ Đà Nẵng lên bằng hai đường thủy, bộ đều được cả. Đường thủy, đi thuyền từ bến Nam Ô, ngược dòng Cu Đê kỳ thú. Còn theo đường bộ, ngay từ trung tâm thành phố, xe ô tô đến tận Tà Lang, Dàn Bí, hai thôn xa nhất của xã miền núi phía tây này.
Có thể coi việc đi ô tô từ thành phố đến những thôn bản xa nhất của xã Hòa Bắc, là sự chung tay góp sức giữa các cơ quan, ban ngành và chính quyền thành phố với các đơn vị quân đội đóng quân trên địa bàn. Nói một cách hình ảnh, đây là sản phẩm của tình quân dân cá nước. Để có được con đường trải nhựa phẳng phiu đến sát được với dãy Bạch Mã như con ngựa trắng ẩn hiện giữa trời, là việc đưa đồng bào Cơ-tu sống du canh, du cư ở các ngóc ngách trong các cánh rừng thuộc dãy núi này về sống thành làng, thành bản.
Việc đưa dân về sống định cư, nói không quá lời, công đầu thuộc về bộ đội. Tôi đã được chứng kiến những ngày bộ đội về bản, trong màu xanh của núi rừng có thêm màu xanh quân phục. Bộ đội về xã khá đông, nhiều đơn vị, nhưng nhiều hơn cả vẫn là cán bộ, chiến sĩ Đoàn Phòng không B75. Chuyện vỡ đất khai hoang lập làng, không phải làm trong một năm, một đợt hành quân dã ngoại mà có được. Những người lính đi làm dân vận, phải kiêm thêm việc khảo sát địa hình, khảo sát thổ nhưỡng, quy hoạch cụm dân cư. Chỉ riêng việc quy hoạch thôi cũng phải tính toán sao cho nơi ở mới phải phù hợp với phong tục của đồng bào...
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận