40 năm đã trôi qua. Thời gian quá dài để cho một đời người ấp ủ những kỷ niệm mặn nồng với người quá cố. Những ngày này, mảnh đất Hà Tĩnh đang sống dậy không khí đoàn kết yêu thương chung lòng đánh giặc của 40 năm về trước trên mảnh đất gió Lào cát trắng, cũng là lúc những người ở lại, những người mẹ thêm mặn mòi nỗi khắc khoải vì thương con...
40 năm đã trôi qua. Thời gian quá dài để cho một đời người ấp ủ những kỷ niệm mặn nồng với người quá cố. Những ngày này, mảnh đất Hà Tĩnh đang sống dậy không khí đoàn kết yêu thương chung lòng đánh giặc của 40 năm về trước trên mảnh đất gió Lào cát trắng, cũng là lúc những người ở lại, những người mẹ thêm mặn mòi nỗi khắc khoải vì thương con.
Những người mẹ đã khóc nửa cuộc đời
![]() |
|
Chị Nguyễn Thị Miên (bên trái) chị gái của o Nhỏ và chị Nguyễn Thị Xanh, em gái của o Nguyễn Thị Xuân (một trong 10 cô gái Đồng Lộc đã hy sinh, không nêu trong bài viết). |
Đến giờ, mẹ Trần Thị Khuyên vẫn tưởng như hình ảnh người con gái mình vẫn còn đâu đó trong căn nhà nhỏ trên mảnh đất Đồng Lộc. Mẹ có năm người con, chồng mất sớm từ năm 1966, mẹ tần tảo nuôi dạy các con khôn lớn. Khi nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai thì hai năm sau, người con thứ 3 – chị Võ Thị Hà-khi ấy mới 17 tuổi, đứa con mà mẹ vẫn luôn mong là mai này sẽ nhổ tóc sâu, bắt chí cho mình đã ngã xuống. Vậy là, đã 40 năm, mẹ sống trong nỗi đau mất con. 4 tháng trước, một cơn tai biến đã khiến mẹ liệt giường, không còn đủ tỉnh táo để nói chuyện với bất kỳ ai. Mọi việc sinh hoạt mẹ phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác. Vậy nhưng, điều kỳ diệu đã đến. Khi mẹ gặp cô Đặng Thị Yến - Phó trưởng Ban quản lý khu di tích Ngã ba Đồng Lộc-mẹ đã nhận ra ngay. Mẹ gọi chị đến bên giường, ôm lấy chị mà khóc. Mẹ hỏi thăm sức khỏe gia đình chị. Mẹ buồn vì sức kém quá rồi. Mẹ muốn lên thăm chị Hà và các bạn của chị lắm, nhưng mẹ không đi được. Mẹ hỏi chị Yến: “Ở Đồng Lộc, con vẫn còn thắp hương cho các con của o chứ? Mọi người có còn đến Đồng Lộc nữa không? Các o nằm trên Đồng Lộc có còn đau không?”.
Sống để tri ân
![]() |
|
Tượng đài chiến thắng-Ngã ba Đồng Lộc (ảnh internet) |
Trong những câu chuyện kể của chị Yến, hình ảnh gia đình của 10 cô gái anh hùng ngày nào dường như không thiếu sót một chi tiết nhỏ: Chị Hồ Thị Cúc, mất cha khi mới lọt lòng. 4 tuổi, mẹ đi bước nữa, một mình chị Cúc bơ vơ, sang ở với gia đình chú ruột. Chị được cả gia đình chú yêu quý coi như con đẻ vì chị hiền lành và rất chăm chỉ. Chị Cúc từng bị bỏng vì nấu một nồi cám lợn to, mãi gần 4 tháng mới khỏi. Hồi còn sống, chị vẫn hay mặc cảm vì vết thương của mình. Chị Trần Thị Hường vốn là con của một liệt sĩ chống Pháp, ông là chiến sĩ Vệ quốc quân từ đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp rồi hy sinh năm 1953 ở mặt trận. Khi ông hy sinh, chị mới lên 4 tuổi, mẹ chị đang có mang em gái. Năm chị lên 5 tuổi, mẹ đi lấy chồng. Hai chị em ở với bà ngoại và cậu mợ tại xóm Đông Quế, thị xã Hà Tĩnh…
Khi những đợt nắng rát tháng 7 thổi bùng trên mảnh đất anh dũng này cũng là lúc hàng ngàn lượt người từ khắp nơi tìm về Đồng Lộc, để được viếng thăm những người con gái anh hùng, được chia sẻ nỗi đau với những người ở lại để gặp mặt cố nhân và thắp nén tâm nhang tri ân thành kính với những con người đã làm nên huyền thoại dân tộc – huyền thoại Ngã ba Đồng Lộc.
HỒNG THUẬN
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận