QĐND - Binh nhì Nguyễn Hà choàng tỉnh khi nghe thấy tiếng bước chân đang chạy sầm sập về phía mình. Tiếp theo là tiếng Trung đội trưởng Bắc đang hối thúc trung đội nhanh chóng triển khai đội hình bao quanh mục tiêu đang gác.
Hà vội đứng dậy, chỉnh lại quân phục, rồi cúi xuống tìm chiếc dùi cui đã nhận bàn giao trước khi vào ca gác. Nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy khiến Hà lo lắng: “Mất súng” rồi giờ thì phải làm sao? Nhớ lại lời Trung đội trưởng Bắc nhiều lần căn dặn: “Các đồng chí mới về đơn vị nên chỉ sử dụng dùi cui, khi nào quen sẽ được giao vũ khí để gác. Dùi cui cũng là vũ khí. Vũ khí bất ly thân, mất là kỷ luật...”. Hà càng thêm bối rối.
Đúng lúc đó thì Trung đội trưởng Bắc đi đến. Anh nhìn Hà, lớn tiếng:
- Gác sách thế nào, sao để mất súng là làm sao?
Chỉ vào chỗ vừa ngồi, Hà thành thật:
- Báo cáo, tôi để dùi cui ở đây nhưng không biết làm sao giờ không tìm thấy.
- Vậy là đồng chí ngủ gật khi gác có phải không?
- Dạ, tôi buồn ngủ quá, tôi xin lỗi!
- Xin lỗi giờ còn có ích gì, mau đi tìm đi...
Cả trung đội cùng tỏa đi tìm kiếm xung quanh mục tiêu Hà canh gác. Sau một hồi tìm kiếm không kết quả, các chiến sĩ nhanh chóng nhận ra sự vô lý của cuộc tìm kiếm này. Bởi không ai báo cáo mà sao Trung đội trưởng Bắc lại biết là Hà “mất súng” để tổ chức trung đội đi tìm.
Còn Hà cũng đã bình tĩnh nhớ lại: Để đỡ buồn ngủ, Hà đã cố gắng đi nhiều vòng xung quanh mục tiêu canh gác và còn tập thêm mấy bài thể dục nữa nhưng vẫn không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Giữa đêm khuya, trời tối mịt mùng, mục tiêu ở xa nhà chỉ huy đơn vị, nghĩ chắc chẳng ai ra đây kiểm tra giờ này nên Hà đã đánh liều tìm chỗ kín đáo để chợp mắt. Song Hà vẫn nhớ là mình đã cẩn thận ôm “súng” chặt vào lòng...
Các chiến sĩ trong trung đội sau một hồi tìm kiếm không kết quả cũng bắt đầu tụm lại bàn tán. Đúng lúc đó thì tiếng còi tập trung của trung đội trưởng vang lên. Trung đội trưởng Bắc ra lệnh cắt tình huống báo động và nghiêm khắc nhắc nhở: Chắc các đồng chí đã biết ai là người lấy “súng” rồi chứ gì? Tôi nhắc lại, nếu hôm nay không phải là tôi thu về và đó không phải là chiếc dùi cui mà là khẩu súng thì hậu quả sẽ thế nào? Nhất là khi nó rơi vào tay địch...
Sau khi nhắc nhở, rút kinh nghiệm, Trung đội trưởng Bắc cho đơn vị giải tán. Hà cũng bàn giao ca gác về nghỉ. Nằm trong chăm ấm mà Hà cứ thao thức và day dứt: Giá như mình cố gắng hơn thì đã không phải là ví dụ để chỉ huy rút kinh nghiệm và đồng đội cũng không vì mình mà ảnh hưởng đến giấc ngủ trong đêm...
DƯƠNG HƯƠNG LÝ
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận