Thứ Bảy, 05/11/2011, 21:02

    Đồng đội… thời @

    QĐND - Thế hệ “bộ đội @” thời nay quả đã khác trước về cách bày tỏ tình đồng đội, có thể vì môi trường công tác và nhiệm vụ cụ thể hằng ngày đã khác đi rất nhiều. Thế nhưng, trong những đêm khuya khi đối diện với bản thân mình, những lúc phải tự ra quyết định giúp đỡ và sẻ chia với đồng đội thì suy nghĩ, tâm tư của họ vẫn vẹn nguyên và tái lập những “đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ”...

    QĐND - Thế hệ “bộ đội @” thời nay quả đã khác trước về cách bày tỏ tình đồng đội, có thể vì môi trường công tác và nhiệm vụ cụ thể hằng ngày đã khác đi rất nhiều. Thế nhưng, trong những đêm khuya khi đối diện với bản thân mình, những lúc phải tự ra quyết định giúp đỡ và sẻ chia với đồng đội thì suy nghĩ, tâm tư của họ vẫn vẹn nguyên và tái lập những “đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ”. Những mẩu chuyện mà tôi kể dưới đây chứng tỏ nhận định đó.

    Đêm. Trung sĩ Đặng Đức Hảo (Tiểu đội hỏa lực, Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7) đang êm đềm trôi vào giấc ngủ thì bỗng một chiến sĩ “dựng” anh dậy:

    - Báo cáo anh, em đã hết phiên gác, giờ là ca của Vương Đức Ân nhưng đồng chí ấy rất mệt, không dậy được…

    - Thôi, để cho Ân ngủ, mình sẽ báo cáo với chỉ huy để thay thế - Vừa nói, Tiểu đội trưởng Hảo vừa dụi mắt cho tỉnh hẳn.

    No image available

    Chiến sĩ Đại đội 1 (Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5, Quân khu 7) chia sẻ niềm vui khi nhận được thư nhà.

    Đây không phải lần đầu Hảo đề nghị cấp trên để mình gác thay cho chiến sĩ khi có những tình huống trục trặc vào giữa đêm khuya.

    Nhập ngũ tháng 9-2010 đến tháng 1-2011, Hảo đã được thủ trưởng đơn vị tin tưởng giao trọng trách "đầu binh cuối cán" này. Anh đã nhiều lần quyết định gác thay cho chiến sĩ với những hoàn cảnh khác nhau. Tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng, trường hợp gác thay được Hảo quan niệm là “chuyện vặt ở tiểu đội” và “mọi người trong đơn vị đều sẽ hành động như vậy khi gặp tình huống khác thường xảy ra”.

    Những ai đã một lần khoác lên mình bộ quân phục để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, chắc chắn sẽ hiểu rõ giấc ngủ quý giá đến mức nào. Sau một ngày luyện tập đầy mệt mỏi, giấc ngủ là “bầu sữa” ngọt ngào tiếp thêm cho người chiến sĩ nguồn sinh lực mới để đủ sức “ngốn” tiếp những giáo án huấn luyện tiếp theo. Kỷ niệm dưới đáy ba lô của những người một thời quân ngũ không thể thiếu ký ức của những đêm đứng gác một mình dưới ánh trăng mờ sương… Lãng mạn đấy, nhưng không phải là không có chuyện này, chuyện nọ. Đã có những anh chàng láu cá, đắp màn giữa đêm hè nóng nực để thân mình toát mồ hôi hòng… thoát gác. Đã có những chàng mắc màn, sắp màn gọn gàng rồi đi ngủ nhờ giường khác với hy vọng… trốn gác.

    Ở tuổi 20, nhưng những suy nghĩ của Hảo - một tiểu đội trưởng đã qua rèn luyện giúp anh có cái nhìn chín chắn hơn so với bạn bè cùng trang lứa. Anh bộc bạch:

    - Tiểu đội trưởng chỉ hơn chiến sĩ không nhiều về tuổi quân. Nếu không hiểu, không chia sẻ cùng họ thì khó lòng chỉ huy được ngần ấy con người. Gác thay là một sự chia sẻ nhỏ và đôi khi, việc mất đi một vài giờ đồng hồ để ngủ, lại đem lại cho tôi những tình cảm đồng đội không dễ gì có được.

    Trong cuộc sống hằng ngày cũng vậy, Hảo luôn biết cách chia sẻ với đồng đội. Vừa rồi, đơn vị tổ chức hành quân rèn luyện. Trên quãng đường hành quân hơn 30km, chiếc ba lô, cây súng trở thành "gánh nặng" của mỗi người. Trong tiểu đội có Binh nhất Phạm Văn Thuận bị mệt, Hảo đã giúp Thuận mang ba lô. Từ đó, trong ánh mắt của Thuận, Hảo không chỉ là tiểu đội trưởng mà còn giống một người anh, một người bạn chân thành để Thuận có thể tin tưởng gửi gắm những nỗi niềm sâu kín.

    Lại một đêm khác khi tôi nghe Binh nhì Cao Thiện Trung (Trung đội 1, Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 4, Sư đoàn 5) kể lại cho nghe chuyện anh đã được gác hộ như thế nào. Hôm đó, lẽ ra Trung phải đảm nhiệm ca gác từ 4 giờ đến 5 giờ 15 phút. Nhưng do ngày hôm trước phải học tập, huấn luyện dưới trời nắng gắt, tối đi ngủ đến gần sáng thì Trung bị sốt, người mệt rũ rượi. Binh nhất Trần Hoàng Nhi là người gác ca trước anh, khi thấy đồng đội bị mệt đã chủ động xử lý tình huống bằng cách báo cáo với trung đội trưởng và đề xuất gác thay ca cho đồng chí Trung. Việc làm ấy của Nhi khiến Trung rất cảm động. Thường ngày, Nhi hiếu động, nghịch ngợm và đôi khi hay tị nạnh. Chia cốc nước chè trong giờ giải lao mà không đều cũng còn bị Nhi ý kiến. Vậy mà từ đó, Trung thêm hiểu đồng đội, mến đồng đội, quý bản tính thật thà và thẳng thắn của người bạn cùng tiểu đội mà đã có lúc Trung thấy “ghét ơi là ghét”…

    Một trường hợp khác khiến chúng tôi - những người trực tiếp cùng ăn, cùng ở và cùng làm với chiến sĩ hằng ngày, hằng giờ cảm thấy hết sức xúc động trước những hành động, nghĩa cử cao đẹp của chiến sĩ Đại đội 1. Đó là trường hợp hai đảng viên trẻ - Binh nhì Nguyễn Thanh Trung và Binh nhì Nguyễn Văn Toàn, Trung đội 3, Đại đội 1 đã thức trắng đêm để chăm sóc cho đồng đội của mình là Binh nhất Trần Trường Sơn bị đau ruột thừa. Trung và Toàn đã thay nhau chăm sóc đồng đội từ lúc hơn 23 giờ cho đến khi Sơn được chuyển lên bệnh viện tuyến trên điều trị. Khi được hỏi động cơ nào thôi thúc hai đồng chí làm việc đó, Toàn bộc bạch:

    - Nhà chúng em đều ở xa cho nên khi về công tác tại đơn vị, mặc dù ở nhiều địa phương khác nhau, nhưng chúng em coi nhau như anh em một nhà. Bình thường cũng như khó khăn, chúng em luôn động viên, giúp đỡ lẫn nhau thực hiện mọi nhiệm vụ. Đặc biệt là lúc đau ốm như thế này mà không có người thân bên cạnh, chỉ có đồng đội mới có thể sẻ chia với nhau nhiều hơn cả...

    Việc làm của Trung, Hảo, Toàn… chỉ là số ít trong rất nhiều câu chuyện về tình đồng đội thường diễn ra trong đơn vị. Mỗi câu chuyện là một tấm lòng, một cách thể hiện tình đồng chí, đồng đội khác nhau, nhưng tựu trung lại vẫn là tình cảm yêu thương chân thành của những người lính được vun đắp từ biết bao nhiêu thế hệ, mãi không bao giờ phôi phai.

    Bài và ảnh: Nguyễn Đăng Đỏ

    hoangha

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...