Thứ Hai, 04/02/2008, 21:36

    Đường hầm mùa xuân

    Chúng tôi đến công trình của Phân đội 471, Đoàn công binh H80, Quân khu 5 khi năm mới đã cận kề. Tây Nguyên đang là mùa khô. Con đường dã chiến gần 2km gập ghềnh men theo sườn núi vào nơi thi công bụi mù mịt, xóc ngỡ như chạm đến trần xe...

    No image available

    Chiến sĩ công binh phân đội 471, đoàn H80, Quân khu 5 trên công trình xây đường hầm.

    Chúng tôi đến công trình của Phân đội 471, Đoàn công binh H80, Quân khu 5 khi năm mới đã cận kề. Tây Nguyên đang là mùa khô. Con đường dã chiến gần 2km gập ghềnh men theo sườn núi vào nơi thi công bụi mù mịt, xóc ngỡ như chạm đến trần xe.

    “Bạt núi mở đường, vất vả thật nhưng có cơ giới hỗ trợ còn trên công trình chủ yếu vẫn là bàn tay chiến sĩ”. Trung tá Nguyễn Ty, Phó tham mưu trưởng vừa nói vừa sải những bước dài đưa chúng tôi đi thực tế. Đường hầm sâu hun hút được bồi đắp bởi khối bê tông hình cánh cung. Bên ngoài se lạnh nhưng bên trong nóng ngột ngạt. Tiểu đội trưởng Hoàng Văn Cảnh đầu chạm đá, ngất nghểu trên giàn giáo, cẩn thận buộc từng múi thép làm cốt pha, chuẩn bị cho mẻ bê tông mới. Ánh đèn tròn gần đến chói mắt soi rõ gương mặt đen nhẻm và nụ cười tươi rói làm sáng bừng một góc công trình. Nhễ nhại mồ hôi, vùn vụt đẩy chiếc xe đầy ắp đất bùn là Hồ Thanh Tuấn và Siu Thơm. Cả hai đều có nghiệp vụ chuyên môn: Tuấn thợ máy ép hơi, Siu Thơm quân y đơn vị. Tuy nhiên, đang thời điểm khẩn cấp, không riêng gì chiến sĩ, các quân nhân chuyên nghiệp cũng phải trực tiếp “vào trận” để bảo đảm tiến độ công trình. Tuấn là một trong những “cư dân” đầu tiên có mặt ở đây và đã ăn một cái Tết đáng nhớ ngay tại lán trại. Ngày mới lên, hoang vắng, cách biệt, nhớ nhà, cứ mong đến ngày nghỉ để băng bộ mấy cây số lên bưu điện huyện gọi về gia đình. Bây giờ, đã thưa hơn, bởi ngày càng có niềm vui mới. Siu Thơm, dân tộc Gia Rai còn trẻ thế mà đã có con trai một tuổi rưỡi. Phụ cấp được đồng nào là anh chắt chiu gửi về cho vợ. Hôm trước, đơn vị quyên góp được 200.000 đồng làm quà tặng Siu Thơm về thăm con khiến anh cảm động lặng người. Anh đáp lại tình yêu đồng đội bằng sự hoà đồng, cần mẫn, vừa gánh vác việc thi công vừa bảo đảm thuốc men, chăm sóc sức khỏe đồng đội. Niềm vui đến với anh ngay trên điểm tựa. Năm vừa qua, anh được bầu là chiến sĩ thi đua duy nhất của đơn vị.

    Thiếu tá Đoàn Đình Long, Chỉ huy Phân đội 471 nói vui: “Chiến sĩ công binh tính mùa xuân bằng số lần đổ bê tông. Bình quân mỗi tháng đơn vị đổ bê tông từ một đến hai lần. Những ngày ấy, cả đơn vị như bước vào trận đánh. Từ sáng sớm đến tối mịt, anh em chuyền nhau từng xô xi măng, lèn kín một vùng núi đá bằng khối bê tông hình cánh cung. Xong việc cũng là lúc ai nấy mệt nhoài, bỏ cả cơm. May mà anh nuôi biết ý bồi dưỡng bằng tô cháo gà ngon ngọt. Ngày hôm sau, lại tiếp tục khoan nổ, bạt núi, khoét đá, đóng cốp-pha chuẩn bị vào trận mới”. “Tài sản” lớn nhất của đơn vị là đội ngũ kỹ thuật lành nghề và lớp chiến sĩ đầy trách nhiệm, chung vai gánh vác, không quản nặng nhọc sớm trưa. Nhưng do cùng một lúc bám đến 4 công trình, trải khắp miền Trung, nên đơn vị thiếu người trầm trọng. Một dây chuyền đổ bê tông phải có ít nhất 30 nhân công, trong khi tính từ cán bộ đến chiến sĩ hiếm khi đủ 20. Vậy là phải nhờ đơn vị bạn tiếp sức. Nỗi lo an toàn trong thi công vì thế càng tăng lên gấp bội. Thực hiện phương châm của ngành công binh “An toàn, chất lượng, bí mật, hiệu quả” Phân đội triển khai mọi hoạt động theo quy trình. Cán bộ thường xuyên bám chiến sĩ, theo dõi, sát sao từng lớp địa chất, linh hoạt, kịp thời báo cáo lên trên thay đổi phương án khoan nổ nếu thấy tiềm tàng sự bất ổn. Công trình còn dài lâu, nhưng qua một năm thi công, đơn vị được cấp trên đánh giá vượt kế hoạch, bảo đảm chất lượng, không xảy ra sự cố.

    Doanh trại Phân đội 471 dã chiến nhưng không hề tạm bợ. Chiến sĩ lèn đá tảng thành bờ kè vững chắc đề phòng xói lở. Nhà cót tre rộng rãi, mát mẻ, nền đổ bê tông vuông vức. Ngôi nhà chòi xinh xắn lồng lộng gió trời làm nơi thư giãn. Cây bông vàng quấn quýt khoảng sân nhỏ đẹp cùng tấm thảm cỏ trên mái hiên vừa che mưa nắng lại vừa có cảm giác gần gũi với rừng. Phòng khách với bàn thờ Tổ quốc và chiếc ti-vi 21 inch thêm một cành mai núi, những bông hoa giấy đủ sắc màu là đã có không khí Tết. Nhớ giao thừa năm ngoái, Thượng tá Nguyễn Du, Đoàn trưởng Đoàn H80 đã chúc Tết và đón xuân cùng chiến sĩ. Địa phương nơi đơn vị thi công cũng tặng quà. Thanh niên xã đứng chân tuy mới quen nhưng cũng cử người lên vui với bộ đội.

    Trong căn bếp đơn sơ, Cao Xuân Thế đang tất bật chia cơm cho suất chiều. Các món ăn nóng hổi, hấp dẫn được bày ra: Cốt lết chiên, thịt kho, chả, đậu, cá kho, canh mồng tơi nấu tôm... Vừa nấu ăn vừa kiêm luôn quản lý, tiếp phẩm nên Thế rành rọt lắm: Lính công binh ăn tiêu chuẩn hơi “bị” cao: 23.000 đồng/ngày. Hôm nào đổ bê tông ăn thêm 8.000 đồng đó là chưa kể giữa ca có mì tôm, sữa đặc. Hiện trong chuồng đã có 13 con heo béo tròn, đơn vị sẽ mổ vài con để chế biến cho ba ngày Tết. Năm ngoái, bếp nổi lửa cả đêm để nấu bánh chưng. Không khí rộn ràng chẳng khác gì ở nhà.

    Trong câu chuyện, Thiếu tá Đoàn Đình Long nhắc nhiều đến đồng đội của anh: Tiến, Đoàn, Giang, Cảnh, Bàn, Ngọc... hầu hết sẽ ở lại đón xuân trên công trình. Và anh chắc chắn sẽ không xa rời đồng đội. Chỉ thương người vợ ở quê Quảng Ngãi. Hôm qua, cô ấy gọi lên rụt rè hỏi: Tết trước anh đã trực rồi, Tết này liệu có được về nhà? Thằng cu Khôi còn nhỏ mà láu lỉnh lắm, tối nào cũng gọi cho bố, giục bố Tết về với con. Chục năm nay anh vẫn thế, mỗi năm một hai lần về phép, ngày vợ sinh gửi cả nội ngoại, thu xếp để được về thăm thì con đã đầy tháng. Lính công binh nay đây mai đó xây những công trình kinh tế - quốc phòng cho đất nước, vợ con đã quen vậy nhưng khi Tết đến, Xuân về vẫn có những phút xao lòng... Long trầm tư đôi phút rồi tất tả đi. Phía ấy, cây bằng lăng rừng cổ thụ đã bắt đầu thay lá. Các chiến sĩ Phân đội 471 nói: bằng lăng rừng không nở hoa mà dồn sức cho những lộc non. Phải chăng đó cũng chính là tính cách, tâm hồn người lính Đoàn công binh H80 trên điểm tựa tiền tiêu mà tôi gặp trong buổi chớm xuân này.

    Bài và ảnh: HỒNG VÂN

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...