Anh Phố bàn với anh em du kích: "Ta sẽ dùng ống tre có mắt ở hai đầu, trong ống lắp kíp mìn điện hở mạch rồi chôn xuống đất, dân và trâu bò đi qua sẽ an toàn. Còn xe tăng, xe ủi của địch tải trọng lớn độ lún sâunên nhất định bị diệt”.
Giữa năm 1965, Mỹ ồ ạt đổ quân vào miền để cứu nguy cho bè lũ tay sai. Ở căn cứ Chu Lai, quân Mỹ tập trung hàng trung đoàn lính thủy đánh bộ cùng quân ngụy đánh phá ác liệt các xã xung quanh. Chúng thường dùng xe tăng, máy bay, đại bác cùng lực lượng bộ binh càn quét, đốt nhà, phá vườn, dồn dân vào "ấp chiến lược". Anh Võ Phố, ở xã Tam Mỹ, huyện Tam Kỳ, Quảng Nam họp tổ du kích xã bàn cách đánh giặc. Anh cùng anh em đi nhặt pháo lép của địch tự chế thành mìn để diệt chúng. Đêm đêm anh cùng đội du kích đi chôn mìn, chờ đánh xe tăng địch. Sáng ra, lại gỡ đi, vì sợ đồng bào đi làm giẫm phải. Mìn chỉ gài ban đêm, địch đi lại ít, nên hiệu quả thấp, do vậy đánh ban ngày mới hiệu quả. Nhưng gài mìn ban ngày, dân đi lại sẽ giẫm phải mà địch rất xảo quyệt thường chờ dân làng qua chúng mới cho xe tăng, xe ủi, quân lính đi theo con đường ấy.
|
Phạm Trọng Chính (st) |
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận