Thứ Sáu, 20/05/2011, 21:47

    Quanh "chiếc ghế nóng" IMF

    QĐND - Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đã bắt đầu cuộc tìm kiếm người kế nhiệm cựu Tổng giám đốc của tổ chức này Đô-mi-ních Xtrốt-xơ Can (Dominique Strauss-Kahn), vài giờ sau khi ông từ chức do liên quan đến các cáo buộc tình dục tại Niu Y-oóc (Mỹ)...

    QĐND - Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) đã bắt đầu cuộc tìm kiếm người kế nhiệm cựu Tổng giám đốc của tổ chức này Đô-mi-ních Xtrốt-xơ Can (Dominique Strauss-Kahn), vài giờ sau khi ông từ chức do liên quan đến các cáo buộc tình dục tại Niu Y-oóc (Mỹ).

    Đối mặt với 7 tội danh và 74 năm tù

    Sự nghiệp chính trị của cựu Tổng giám đốc IMF Xtrốt-xơ Can đã tan thành mây khói sau khi Công tố viên Quận Man-hát-tan Xai-rớt Van-xơ (Cyrus Vance) trình bản cáo trạng, cáo buộc ông Xtrốt-xơ Can xâm hại tình dục, lên bồi thẩm đoàn bang Niu Y-oóc.

    Theo cáo trạng, các tội danh mà ông Xtrốt-xơ Can bị cáo buộc đặc biệt nghiêm trọng. Tội danh nặng nhất là “hành vi phạm tội tình dục ở mức độ một”, bởi đối tượng phạm tội cưỡng hiếp có sử dụng đến vũ lực để đạt mục đích. Mức án cho hành vi này có thể lên tới 25 năm tù. Đối với trường hợp của ông Xtrốt-xơ Can, hình phạt này còn bị nhân đôi vì ông bị tình nghi đã hai lần có hành vi này. Tội danh lớn thứ hai nhằm vào ông Xtrốt-xơ Can là “mưu toan cưỡng hiếp ở mức độ một” với mức án có thể là 15 năm tù. Ngoài ra, ông Xtrốt-xơ Can còn bị cáo buộc thêm 5 hành vi phạm tội nhỏ lẻ khác, như tấn công tình dục, giữ người trái phép... Nếu bị kết tội tại Niu Y-oóc, ông Xtrốt-xơ Can sẽ phải đối diện mức án lên tới 74 năm tù. Tuy nhiên, ông Xtrốt-xơ Can đã bác bỏ toàn bộ 7 tội danh trên.

    No image available

    Nữ Bộ trưởng Tài chính Pháp La-gác-đơ và ông Xtrốt-xơ Can trong một cuộc họp ở Pa-ri (Pháp) năm 2010. Ảnh: Roi-tơ

     

    Quyết định trình bản cáo trạng lên bồi thẩm đoàn Niu Y-oóc được đưa ra sau khi Tòa án tối cao tại bang Niu Y-oóc cho phép ông Xtrốt-xơ Can nộp bảo lãnh một triệu USD để tại ngoại. Ông Xtrốt-xơ Can được phép rời khỏi trại giam Đảo Ri-cơ, song phải chịu quản thúc của các nhân viên an ninh tại một căn hộ ở quận Man-hát-tan cũng như phải gắn một thiết bị theo dõi ở cổ chân. Ngoài ra, ông Xtrốt-xơ Can cũng phải nộp thêm 5 triệu USD tiền bảo lãnh và giao nộp toàn bộ giấy tờ đi lại. Dự kiến, ngày hầu tòa tiếp theo của ông Xtrốt-xơ Can là ngày 6-6, thời điểm cựu Tổng giám đốc IMF chính thức bước vào phiên bào chữa sau khi bị khép vào các tội danh tấn công tình dục.

    Hình ảnh ông Xtrốt-xơ Can, một chính trị gia sáng giá trong cuộc bầu cử Tổng thống Pháp vào năm tới, đã bị xóa sạch sau khi ông bị cảnh sát còng tay, áp giải về một nhà tù ở Niu Y-oóc. Việc cảnh sát Mỹ để cho ống kính toàn thể thế giới chụp và quay cảnh ông Can bị còng hai tay dẫn đi hôm 15-5 đã gây sốc dư luận Pháp, nhất là vì luật pháp của Pháp không cho phép điều này. Nhiều nhân vật trong đảng Xã hội cánh tả đã nhất loạt chỉ trích hệ thống tư pháp Mỹ. Nhưng dù muốn hay không ông Can sẽ được xử theo luật pháp Mỹ.

    Châu Âu-Mỹ mâu thuẫn vì ghế giám đốc IMF

    Trong khi ông Xtrốt-xơ Can đang chờ đến ngày ra tòa, thì thế giới cũng đang nóng lên từng ngày với các cuộc tranh luận, rằng ai sẽ được ngồi vào chiếc ghế Tổng giám đốc IMF. Giới quan sát nhận định, đây là lần đầu tiên cuộc đua vào vị trí đứng đầu IMF mang tính quốc tế.

    Người châu Âu vẫn tỏ rõ quyết tâm giành cho được quyền làm người lãnh đạo IMF. Họ muốn bảo vệ truyền thống, bảo vệ “luật bất thành văn” từ trước tới nay, đó là Tổng giám đốc IMF là người châu Âu và Chủ tịch Ngân hàng thế giới (WB) là người Mỹ. Thủ tướng Đức An-giê-la Méc-ken (Angela Merkel) cho rằng, có rất nhiều lý do chính đáng để châu Âu tiếp tục đảm nhiệm vị trí đó trong bối cảnh khủng hoảng nợ ở khu vực đồng ơ-rô vẫn đang diễn ra. Trong khi đó, Bộ trưởng Tài chính Thụy Điển An-đéc Bóc (Anders Borg) đề cử Bộ trưởng Tài chính Pháp Crít-xtin La-gác-đơ (Christine Lagarde) vì cho rằng bà đóng một vai trò lớn trong việc bảo vệ nền tài chính của Pháp và châu Âu.

    Người Mỹ lại tính rằng, lãnh đạo IMF là người phải có kinh nghiệm, có khả năng, có đạo đức và phải là người có tầm ảnh hưởng toàn thế giới chứ không chỉ mỗi châu Âu. Và ông Giôn Líp-xki (John Lipsky), quyền Tổng giám đốc của IMF lúc này là một ví dụ. Ông Giôn Líp-xki là một người Mỹ.

    Nhưng nếu xét theo “tiêu chuẩn của Mỹ”, thì một ứng cử viên đến từ các quốc gia mới nổi như Trung Quốc, Ấn Độ, Nam Phi hay Xin-ga-po cũng là điều hoàn toàn có thể, khi mà sức ảnh hưởng với thế giới của những nước này đang trở nên rõ ràng hơn sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008. Vì thế, không có gì khó hiểu khi người ta nhận thấy, trong danh sách ứng cử viên tiềm năng cho chiếc ghế Tổng giám đốc IMF có những gương mặt đến từ các quốc gia mới nổi, như Bộ trưởng Tài chính Xin-ga-po Tha-man San-mu-ga-rát-nam (Tharman Shanmugaratnam), Bộ trưởng Văn phòng Tổng thống kiêm Chủ tịch Ủy ban Quy hoạch quốc gia Nam Phi Trê-vo Ma-nu-en (Trevor Manuel), cựu Bộ trưởng Kinh tế Thổ Nhĩ Kỳ Kê-man Đe-vít (Kemal Dervis). Trong lịch sử IMF, đã có bốn Tổng giám đốc đến từ Pháp. Do đó nhiều người cho rằng, Bộ trưởng Tài chính Pháp La-gác-đơ có lợi thế hơn so với những người còn lại để giành quyền ngồi vào chiếc “ghế nóng” của IMF.

    Kim Oanh  

    thuha

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...