Chủ Nhật, 13/03/2016, 09:24

    Làng

    QĐND - 1. Là rừng dương những trưa cào lá về nấu cám lợn/ Cảm giác trượt khỏi làng lạc chốn hoang/ Thèm bàn chân một lần chạm bờ bên ấy/ Khúc sông bí ẩn nguyên thủy một màu leo lẻo xanh...

    Là miếu thờ Thành hoàng ngày không dám nhìn trong

    Gà gáy theo mẹ đi chợ nín thở bấm móng tay

               qua lùm cây trước cổng

    Là giếng đồng nứt nẻ dẳng dai mùa nóng

    Chắt nước các vũng bàn chân đánh phèn đem đun

    Là tiếng chuông nhà thờ thong thả ngân rung

    Giục giã việc đồng kịp giờ đi lễ

    Mơ giờ khắc đưa lưỡi chạm từ tay đức cha bánh thánh

    Nghe vai mình nhẹ bẫng gánh oằn lưng

    Là lò gạch có ông già trông giữ nghe đâu đã một lần chết

    Những buổi trốn cha đi bới đất sét

         

     

    cùng bọn trẻ đòi ông kể chuyện dưới ma

    Ra về qua nghĩa địa không đứa nào chịu đi sau

    Ôm chặt hai vạt áo đựng đầy đất hồng hộc chạy

    2. Làng hôm rồi trở lại

    Bà con râm ran chuyện thằng bé thủ khoa đại học

         hai mươi chín điểm rưỡi ba môn

    Bà con cười xưa mình đi học cốt biết chữ đọc thuộc mấy bài kinh

    Để đức cha làm phép cưới nơi nhà thờ trước khi mời làng ăn cỗ…

    HOÀNG ĐĂNG KHOA

    --------------------

    Bài thơ chưa đặt tên

    Em gửi cho anh bài thơ

    một phiến hoa vừa rụng

    cụm lá từ bi đã rũ xuống sân nhà

    ta bên nhau khoảng thời gian chật quá

     

    có thể mình sẽ bình yên sau đó

    trước chân trời mang sắc vóc hoàng hôn

    trước vườn tượng khoác màu mây trắng

    trước loài hoa phai quá không đành

     

    em gửi cho anh

    những con chữ đang bắt đầu hấp hối

    đơn giản vì phút cuối

    đến nỗi cô đơn cũng muốn được trở về

     

    anh ngồi đâu sao em không thấy rõ

    lúm đồng tiền lãng đãng xưa quen

    khi những con chữ này rơi khỏi tay em

    lá từ bi nào cất lời được nữa

     

    em gửi cho anh bài thơ

    sau đó

    rất nhiều vân vi

    xa quá

    không đành.

    LỮ THỊ MAI

    ---------------

     Viết giùm

    Em đừng chờ anh nắm tay em

    bàn tay anh chật quá

    mở ra toàn gió

    từng đốm hoa mặc niệm cúi đầu

    nên em đừng chờ anh nắm tay

    vì khi viết những câu thơ này

    chính anh còn say ngủ

    dò dẫm trong trí nhớ

    nên bây giờ anh không biết rõ

    chúng mình đang đứng ở đâu

    xin em viết giùm ra giấy

    những ký tự chiều toan vụn vỡ

    em đừng chờ anh nắm tay em

    đèn đường soi bao nỗi trầm tư muộn

    với một bàn tay chợt rụng

    với một em thơ thẩn im lìm…

    LỮ THỊ MAI

    ----------------------

    Đồng

    Xấp xõa cánh trắng

    Đồng chiều

    Đàn cò mải miết bay

    Nơi ấy

    Tuổi thơ tôi ngất ngư sáo diều

    Những trưa tắm sông mắt đỏ

    Con tép, con cua nuôi tôi lớn khôn

    Nơi những giọt mồ hôi của cha tôi đổ xuống

    Tong tóc đường cày ban trưa

    Nỗi lo mùa vụ

    Mẹ tôi già đến bao giờ…

    Tôi xa nhà lên phố

    Những giấc mơ bao giờ cũng gọi tôi về phía cánh đồng

    Có những ngày thơm thảo

    Với buồn, vui, ngọt, đắng

    Những cánh đồng lại hiền ngoan ru tôi

    Giấc ngủ về hạt thóc đợi nảy mầm.

    HỒ HUY SƠN


    banbientap

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...