Thứ Bảy, 25/04/2020, 22:56

    Lớn lên cùng đất nước

    QĐND - Không chiến hào không khói súng/Cũng chẳng binh đao/Lứa chúng mình lớn lên trong hòa bình/Với lịch sử hơn bốn ngàn năm dựng nước

    Những lũy thành

    Những bờ tre khóm trúc
    Những ầu ơ ví dầu theo suốt năm tháng mẹ đưa nôi

     

    Bà bỏm bẻm nhai trầu
    Câu chuyện trong quá khứ cứ kể tới kể lui
    Hạt gạo dành để nuôi quân từ Nam chí Bắc
    Lớn lên cùng đất nước
    Đây Bến Hải - Hiền Lương
    Đây Thạch Hãn anh hùng!

     

    Đất nước mình thắt eo dãy miền Trung
    Trường Sơn Đông nắng cháy da người 
    Trường Sơn Tây mưa tối mặt
    Cái hồi vác ba lô trên lưng vượt rừng đêm
    Cha, chú vẫn hồn nhiên khao khát
    Mong sớm hòa bình để về thăm mẹ, thăm em

     

    Gom mưa nắng tảo tần dệt mùa xuân trên tuyến lộ Vòng Cung
    Hơn năm mươi năm
    Mậu Thân vẫn còn phơi dày ký ức
    Lớn lên cùng đất nước
    Có câu vọng cổ ngân dài rót nhịp xuống đêm Dạ cổ hoài lang

     

    Nâng bàn tay lên hứng nước mắt mẹ đi em!
    Điệu lý mười thương sà xuống chiều chim bói cá
    Câu dân ca về cù lao ông Hổ
    Biết mùa này có còn nhiều cá tôm?

     

    Lứa chúng mình lớn lên sau chiến tranh
    Cũng phải biết dạy con chúng mình yêu đất nước
    Từ Cà Mau - điểm cuối cùng
    Đến Trà Cổ - địa đầu Tổ quốc
    Đôi tay mẹ Âu Cơ gầy bện dài một mạch
    Có câu Quan họ liền anh xắn quần tát nước dưới trăng

     

    Một chiều nghe em hát điệu tình quê

    Anh muốn băng đồng chạy ngay về thăm bà, thăm mẹ
    Đất nước mình hơn bốn ngàn năm vẫn trẻ
    Vùi trong tro tàn luôn sáng quắc ngọn chông!

    NGUYỄN VIỆT BÁCH

     

    Ban trắng miền biên viễn

    Em về cho trái mùa ban

    Tưởng như mấy nẻo quan san mịt mờ

    Chiến chinh chín hẹn mười chờ

    Vẹn nguyên vẫn một bến bờ đợi trông

    No image available

    Em về làm trái mùa đông

    Mây rơi lòng chảo cải ngồng thành dưa

    Ban chưa hết trắng bao giờ

    Gió còn sơn nữ trời vừa Điện Biên

     

    Em về phía những triền miên

    Còn tôi lại phía miền biên viễn lòng

    Em về phía ấy mà trông

    Hoa ban đã nở trắng đồng Mường Thanh.

    KHÚC HỒNG THIỆN

     

    Lời ru mặt biển

    Chảy theo sông suối thác ghềnh

    Hòa trong mạch đất cho thành xa khơi

    Vòng tay đảo kết vành nôi

    Núi liền núi những dải đồi vây quanh

     

    - À ơi con sóng no lành

    Vòm mây thiêm thiếp phủ xanh mái đầu

    Vọng lên hun hút biển sâu

    Những tràng hoa thắm đỏ màu cờ bay

     

    - À ơi mưa nắng ngủ say

    Khâu liền vết đạn tháng ngày chia xa

    Hiện trên mặt nước bao la

    Hàng quân vẫn nối liền qua bão bùng

     

    - À ơi êm giấc vô cùng

    Lời con mẹ hát hòa chung gió trời

    Biển xanh dẫu động bao đời

    Đất nâu còn lớp lớp người đứng lên

     

    - Mẹ còn ru trắng từng đêm

    Làm sao con ngủ được trên sóng cồn

    Lời ru mẹ gửi cho con

    Đảo xa nối một vòng tròn hồi sinh

     

    Mẹ ru mây đến bình minh

    Chân trời lại tạc bóng hình con đi.

    NGUYỄN QUANG HƯNG

     

    Câu thơ tình trước biển

    Thuở ấy

    Ta thường nghe biển hát trong mưa

    Trước lúc chia tay

    Mây chiều trở xám

    No image available

    Để hôm nay

    Giữa muôn trùng biển thẳm

    Anh gửi tình theo sóng vỗ tràn đêm

    Gió nhà giàn xô đẩy nhịp tim em

    Tin bão xa nghe ngực mình đau xoáy

    Ôi đất mẹ sao nặng tình đến vậy

    Đêm biển duềnh cả nước thức trông ra

     

    Tổ quốc mình

    Đang dõi hướng Trường Sa

    Em muốn cùng anh canh trời giữ đất

    Nên hạt giống thiêng liêng

    Biết nẩy mầm rất thật

    Để cơm phần lính đảo có rau xanh

     

    Em muốn làm con sóng giữa mông mênh

    Vỗ nhịp bình yên cho tình mình cập bến

    Thức cùng trăng nơi buổi đầu đưa tiễn

    Em vẫn ngồi hong tóc rối làm thơ

     

    Có một lần…

    Nghe biển gọi trong mơ.

    VÕ THỊ HỒNG TƠ

    Báo QĐND 7 Phan Đình Phùng - 8 Lý Nam Đế

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...