Thứ Bảy, 29/08/2020, 23:09

    Mế

    QĐND - Mế chắt nước từ bụng núi/Cõng nước ngược dốc tưới hạt ngô, hạt mận hậu trên tận cổng trời/Bước chân chênh vênh đá chông rớm máu/Bàn tay sẹo sần gieo xanh hy vọng...

    Nỗi lo Mế như dao cứa trong lòng

    mỗi khi nghe tin gió Lào và nắng mỡ gà biến vách rừng thành vệt màu tro

    hay khi nước mắt giời tuôn rơi cả tháng, dông lốc quật cội cây bật gốc mấy lần

     

    Mế gieo những giọt mặn cay, tạc nỗi bả bươn vào núi

    Núi mềm lòng

    Núi mở dạ

    bung mầm, nhú búp nụ tự tin

    những hạt ngô tròn mẩy

    những trái mận hậu dậy thì đỏ mọng như má hồng con

     

    Con nhớ  lắm

    bữa cơm chiều vạc thắng cố nức mùi bùi ngậy

    váy cóm xúng xính con xòe tròn

    ánh lửa bập bùng đêm hội

    vuông khăn thổ cẩm con

    bừng sáng mặt người

    và mảnh giấy thông hành của đời con đặt bên trang giáo án

    đã được Mế đổi bằng những hơi thở hắt cuối mỗi bước đá cheo leo

     

    Mế vẫn gùi mưa gieo lên cổng trời

    Mế vẫn gùi nắng xuống trao người chợ huyện

    Đáy đêm rười rượi, bóng Mế mòn trăng

    Ký túc xá nơi con...mưa khuya...

    Mế ơi...!

    ĐỖ VĂN XUÂN

     

     

    Mái tranh quê

    Tựa lưng vào chiều nhìn khói bếp mẹ nhen

    Vết chân chim hằn dấu thời gian thầm lặng

    Mẻ cá kho hương đồng giữa mùa thất bát

    Canh rau tập tàng chan nước mắt lùa cơm

    Ổ rơm vàng con gà đẻ lứa trứng đầu tiên

    Nghe tiếng ấp iu thiêng liêng tình mẫu tử

    Dòng sông chảy xuôi

    Mái chèo khua nhịp lở

    Biệt phương nào cũng muốn quay về khóc dưới cội quê hương

    Đường làng buồn đêm trăng tỏ, trăng lu

    Tìm làm chi triền cỏ dại ven đê ngày đó?

    Cỏ may níu gấu quần xưa còn đâu mà em giữ hoài niệm cũ?

    Sóng thời gian đánh tất cả chìm rồi...

    Bàn chân đi khắp bốn biển tám phương trời

    Chỉ in đậm

    Xoáy đau lồng ngực mẹ

    Rồi con sẽ về nhóm lửa nấu nồi lá chanh, lá sả

    Như lần đầu con tạ lỗi với mẹ quê...

    Mái tranh nghèo

    Đêm

    Gió tạt tứ bề

    Lùa nỗi nhớ của con về

    Hàng dừa nghiêng tàu lá đong mình trong nắng sớm

    Trong con chòng chành một phía nhớ rất riêng...

    HUỲNH THÚY KIỀU

     

    Tôi mơ

    Tôi mơ một khúc đồng dao

    Bên ngoài song cửa tiếng rao chuyển mùa

    Tôi mơ một khoảng sân trưa

    Tiếng gà nhảy ổ liếp dừa xôn xao

    Tôi mơ một trận tắm ao

    Cưỡi trâu lội mát chiều nào vàng mơ.

    Để xa quê nhớ ầu ơ

    Chiều bên xứ lạ tôi mơ mộng hoài

    Nhớ từng củ sắn củ khoai

    Bờ đê lau trắng trận dài tiếng reo

    Đồng chiều trắng cánh cò gieo

    Bay qua câu hát sang đò theo em

    Để tôi trở giấc ngày đêm

    Lòng canh cánh nhớ tình đem theo người.

    LÊ THỊ KIM SƠN

    Báo QĐND 7 Phan Đình Phùng - 8 Lý Nam Đế

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...