Thứ Năm, 11/01/2018, 21:03

    Mẹ là sợi khói bay lên

    QĐND - Tôi về lại cánh đồng xưa ngái ngủ/ Tìm tuổi thơ chim sáo tựa lưng trâu/ Chiều cúm núm kêu nghe như tiếng thở/ Mùi rạ rơm ngai ngái phủ lên đầu...

    Ngày thơ ấu tôi thường theo chân mẹ

    Lội ra đồng, nơm bắt lũ cá rô
    Vớt bông súng về nấu canh chua mẻ
    Bữa cơm ngon còn ấm đến bây giờ

    Rồi chiều nay trên cánh đồng thăm thẳm
    Sự lặng im nhường chỗ bước quay về
    Một đời ta bao nhiêu đời cỏ đắng
    Để ven đường ngơ ngác dấu chân quê

    Lối trải dọc trưa hè người thưa vắng
    Giậu bìm leo nghiêng ngả trước hiên nhà
    Soi vào cỏ tóc mẹ giờ bạc trắng
    Soi vào mùa còm cõi bóng hình cha

    Chiều bắt gặp lưng chừng bao sợi khói
    Mà tưởng như tóc mẹ hóa bên trời
    Sao đi vắng tiếng chim khô trên ngói
    Có lẽ nào... sợi khói ấy lại rơi!

    MAI TUYẾT

    -------------

    Cánh đồng mùa xuân

    con lang thang trên cánh đồng mùa xuân

    à ơi điệu hời ru mẹ hát

    giấc mơ con lửng lơ trôi trên đường cày cuối vụ

    giấc mơ vướng vào ngọn cỏ mần trầu

    ngai ngái mùi hương ký ức xa xưa

     

    con gội đầu cho mẹ một chiều xuân nắng dịu

    rưng rưng tuổi đời chảy qua làn tóc thưa

    tóc mẹ rụng dần theo tuổi con khôn lớn

    từng sợi bạc màu theo ngày tháng trôi xa…

     

    con lang thang trên cánh đồng mùa xuân

    chân bước chơ vơ lần theo dấu hoài niệm

    vấp hố buồn tháng năm hun hút

    làn khói già nua đắng vị thời gian

    câu ca dao ngủ vùi trong giấc mơ êm ả

    con cuốc lạc bầy trĩu cánh chở hoàng hôn

     

    chiều nay cánh đồng liêu xiêu giọt nước mắt

    thương những chạng vạng bóng mẹ dầm mưa…

    TRẦN VĂN THIÊN

    Thu Thủy

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...