Thứ Bảy, 24/11/2018, 21:22

    Nhớ mẹ

    QĐND - Con thường về bên bến sông xưa/Nơi tóc mẹ hong mềm gió vội/Sóng xô trắng tuổi thơ con lầm lũi/Dấu chân trần loang ướt phù sa...

    Mưa chớp bão giông mang mẹ đi xa

    Tuổi thơ con mồ côi mênh mông cát

    Áo con rách mà dòng sông vẫn hát

    Những đủ đầy bồi đắp phía bờ xa!

     

    Con lang thang tìm mẹ trong lời ru

    Mỏng manh gánh vội vàng cơn mưa trắng

    Mẹ cười sáng giấc mơ con trưa nắng

    Nước mắt nhòa gọi mẹ lạnh đêm đêm

     

    Con lặng tìm bóng mẹ giữa chiều giông

    Thương cánh cò chấp chao mùa biển động

    Thương ví dặm đò đưa đêm xa vắng

    Nghe thì thầm xoa dịu buồn đau

     

    Như dòng sông vươn qua bao miền quê

    Cuồn cuộn chảy giữa đôi bờ trai trẻ

    Con khát khao tìm bến sông bóng mẹ

    Mát xanh con khi nóng lạnh cuộc đời

     

    Mải miết tìm, mải miết chơi vơi

    Chiều nghiêng đỏ về hoàng hôn đơn lẻ

    Chợt bắt gặp một bến sông dáng mẹ

    Lòng vỡ òa thêm nhớ mẹ, mẹ ơi!

     HOÀNG ĐÌNH HÙNG

     

    Chợt rét     

    Chiếc bình kề vào má sách

    Không có hoa nào để thơm

    Vệt men cong hình trận rét

    Rủ ta nhớ miền rạ rơm

     

    Tóc xinh như ngày mới biết

    Vẻ đẹp em buồn như trăng

    Từ đỉnh tòa cao thành phố

    Thấy con đường gợn nếp nhăn

     

    Nhỡ mai dặm dài ký ức

    Dắt cả hương vào lãng quên

    Ta xóa tên mình trong gió

    Rồi biết viết gì về em?

    NGUYỄN VĂN HỌC

     

    Thu tà

    Nắng luồn qua khe cửa,
    Hắt lên cánh hoa rơi.
    Ánh chiều tà lỗi hẹn,
    Với cánh diều à ơi.

    Gió luồn qua khe cửa,
    Dắt theo hạt thu vàng.
    Bóng ai bên khung cửa,
    Đón mùa thu nhỡ nhàng.

    Mưa rơi hoài hiên cửa,
    Đòi theo nắng vào nhà,
    Đòi gió lùa qua kẽ,
    Đậu bờ mi ngọc ngà.

    Chẳng phải là do nắng,
    Cũng chẳng tại mưa đâu,
    Là thu tà gõ cửa,
    Gió ru hồn mưa ngâu.

    PHẠM LINH CHI

    LINH CHI

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...