Chủ Nhật, 08/07/2018, 00:21

    Nhớ mùa hoa mộc miên

    QĐND - Tháng ba/Hoa mộc miên rụng đầy nỗi nhớ/Sông Lô những ngày máu lửa/Đỏ rực trời đạn bay

    Trời Vị Xuyên xanh mây

    Giăng giăng bóng hình đồng đội

    Ngát thơm hương đồng gió nội

    Rì rào mắt lá biên cương

     

    Đồng đội ơi mến thương

    Vọng vang bài ca người lính

    Núi rừng lưu mùa chinh chiến

    Thẫm nâu máu đỏ chiến hào

    Tháng ba về sấm ì ầm gõ cửa nôn nao

    Nhớ đồng đội băng mình qua làn pháo

    Lửa táp mặt, bàn chân tứa máu

    Xông lên giữ đất quê mình

     

    Bám trụ cùng vách đá nghiêng xanh

    Vắt cơm lạnh, mắm kem mặn chát…

    Chia nhau thì thầm câu hát

    Hẹn ngày chiến thắng về xuôi

     

    Lang thang thời gian như áng mây trôi

    Trắng bạc đầu nỗi nhớ khôn nguôi

    Linh thiêng bài ca đồng đội

     

    Ai còn, ai mất… về đâu?

    GIANG THANH QUỲ

     

          Gió chiều

    Gió chiều ru giọt nắng tàn

    Đem luồng khí mát giăng tràn cỏ cây

    Khung trời loang lổ màu mây

    Dấu vào khoảng lặng tháng ngày đầy vơi

    Minh họa: PHÙNG MINH.

    Minh họa: PHÙNG MINH.

    Gió chiều ru hạt mưa rơi

    Mùa đông ướt lạnh chơi vơi cánh cò

    Giữa đồng hoang vắng co ro

    Cỏ cây trần trụi chơ vơ giữa trời

     

    Gió chiều ru những mảnh đời

    Mưu sinh hối hả khắp nơi chưa về

    Khói mây lan tỏa hồn quê

    Hoàng hôn buông xuống trăng thề nhô lên.

      Tân Kỳ, Nghệ An 

    NGUYỄN THỊ PHƯƠNG

    Ngày mẹ xa con

    Chiều xưa gió dội ngang đồng
    Mẹ đi về với mưa dông non ngàn 
    Con ngồi mắt gục lời than
    Bơ vơ từ ấy gian nan trăm bề

    Rêu xanh phủ rạm chiều quê
    Khói cay từ bữa cơm khê đôi lần
    Con dò dẫm rướm bàn chân
    Một ngày không mẹ trắng ngần nỗi đau

    Mấy lần tựa hỏi hàng cau
    Trầu xanh đã héo nát nhàu còn đâu 
    Lơ ngơ đồng cấy ruộng sâu
    Mồ hôi hòa lẫn mưa ngâu canh dài

    Mồ côi! Tự vỗ vào vai
    Đêm nằm đẫm gối ngậm cay gọi thầm
    Nhớ hương tóc mẹ rơi thềm
    Thuở nao ngồi vuốt êm đềm bên song

    Nhớ xưa đôi má ửng hồng
    Thanh xuân của mẹ chát nồng hơn vôi
    Đắng cay đói khổ luân hồi
    Về bên kia ấy có bời bời vui!

    Con giờ cao thấp kiếp người
    Đêm mơ có mẹ khóc cười mà đau
    Thèm nghe khúc hát ngọt ngào
    Mẹ ru con ngủ dạt dào thương yêu.

    HUỆ THI

     

    Tháng bảy

    Chị ơi tháng bảy rồi
    Đừng buồn nhiều chị nhé
    Đừng nhìn mây cô lẻ
    Loang trắng trời bơ vơ

    Nghĩa trang tỏa sương mờ
    Người đã về thiên cổ
    Đừng gục đầu bên mộ 
    Nhang đã tàn còn đâu

    Tim đã chừng đủ đau
    Nước mắt chừng đủ cạn
    Lòng qua cơn nắng hạn
    Cũng đã chừng đủ khô

    Nàng Tô Thị ngày xưa
    Đợi chờ chồng hóa đá
    Chị khép lòng băng giá
    Đếm tóc thề tàn phai

    Những cơn mưa nối dài
    Ướt sũng lòng tháng bảy
    Xin mưa buồn chừa lại
    Một khoảng trời chị tôi!

    NGUYỄN VĂN SONG

    GIANG THANH QUỲ

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...