Chủ Nhật, 24/01/2016, 10:28

    Rồi ta hóa gió ngày chưa kịp nồm

    QĐND - Hẹn cau, thành lỡ vụ trầu/ Đến trầu tròn lứa, thời cau rạc buồng/ Bến suông neo mảnh đò suông/ Lòng thương nói mấy lời thương mà vừa...

    Phút gần chẳng bõ ngày xa,

    Mùa đông buổi ấy thêm ta thành đầy.

    Ban đêm ụp xuống ban ngày,

    Mắt ta, mắt trẻ đứt dây lạc diều...

    Trắng tay, bạc mặt một chiều,

    Hồng sen thì rạc, tím bèo thì trôi...

    Cái ngày vừa mới đây thôi,

    Em đem về tận cuối trời... còn đâu...

    Hẹn cau, thành lỡ vụ trầu,

    Đến trầu tròn lứa, thời cau rạc buồng...

    Bến suông neo mảnh đò suông;

    Lòng thương nói mấy lời thương mà vừa...

    Rồi em khuất phía đừng mưa;

    Rồi ta hóa gió ngày chưa kịp nồm...

    Thì thôi mình tự ru mình

    À ơi cái ngủ đi đâu

    Ngoài kia Vạc đã gọi nhau quay về

    Trăng già dãi thẻ bờ đê

    Giễu đôi sợi trắng lén kề sợi xanh...

    Bao nhiêu những giấc mơ lành

    Đi tìm cái ngủ đã thành héo hon

    Thời gian xoay quả đất tròn

    Vội vàng chi để sao Hôm lạc loài...

    Bể dâu đã bể dâu rồi

    Biết mai còn mấy lở bồi nữa chăng

    Chim khôn đi trốn cành cong

    Hôm qua cái ngủ sang sông theo chồng...

    Đò đầy có dám đi không

    Hay là trầu bén vôi nồng lại quên?...

    Đũa son thời sắp mâm son

    Sắp chi nồi méo vung tròn vào nhau...

    À ơi cái ngủ đi đâu

    Bao giờ cho thấu nông sâu mà về?...

    LƯƠNG NGỌC AN

    ----------

    Trong dáng mưa xuân

    Đôi khi mưa về như người tình nhỏ

    thoáng chút mộng mơ, thoáng buồn đâu đó

    đôi khi mưa về như người tình cũ

    dằng dai cơn nhớ những ngày tháng quên...

     

    Mưa không gọi tên, mưa không kể tuổi

    nhìn mưa ta thấy một trời đôi mươi

    mưa không hình dung, mưa không dáng nét

    mà sao trong mưa thấy em về cười.

     

    Ta nâng giọt mưa như người tình nhỏ

    giọt mưa phút chốc tan đầy hư vô

    ta nâng giọt mưa như người tình cũ

    trong ta mưa đến ướt tự bao giờ.

     

    Đôi khi cứ tin, đôi khi cứ ngờ

    đôi khi lầm tưởng mình là cơn mưa.

    ----------

    Gửi em một bài thơ cũ

    Tôi nhớ mắt người đi đen

    đêm trắng như ngày

    dáng em màu gì khó tả.

    Đông sang ngồi mưa phủ

    thu còn lại một màu hoa cũ

    áo em vàng cả muôn chiều.

    Mình đi lạc trong nhau

    đi lạc cả một trời thương nhớ

    em này! bức tường rêu đỏ.

    Tôi gửi em một bài thơ cũ

    ngày 20 nắng lên ráo trời

    sương còn bay trong mắt người mơ ngủ.

    Ba giọt nước một ánh trăng

    ba giọt rượu một bình minh

    chén cạn sông Hồng sóng vỡ.

    ĐOÀN VĂN MẬT

     

    banbientap

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...