Thứ Bảy, 22/12/2018, 20:53

    Rừng

    QĐND - Những vạt rừng bừng thức/Từ thì thầm cội đất âm âm/Nơi này non cành vươn giọng hát/Vẫn không nhòa vết dấu hành quân...

    Khép mắt lắng nghe tiếng gọi

    Từ thăm thẳm ký ức của rừng

    Mùa thao trường, tiếng chim rộn rã

    Lính trẻ môi cười nhớ người thương

    Minh họa: LÊ HẢI.

    Minh họa: LÊ HẢI.

     

    Dưới vạt rừng là mặt đất đơm hoa

    Được gieo từ mưa bom bão đạn 

    Từng dấu chân không tên thành huyền thoại

    Mỗi cây rừng là một tuổi xanh

     

    Đường chân trời còn lưu hào quang cũ

    Rưng rưng cội đất cả ngàn năm

    Mai này cỏ cây và bầu trời vẫn hát

     

    Những hình dung từ cánh rừng hồi sinh!

    NÔNG THỊ NGỌC HIÊN

     

    Hoen cay

    Hà Nam chiều nay
    Khói rơm cay rưng sầu mắt mẹ
    Ấm thuốc lục bục sôi
    Thềm rêu
    Bước chân
    Âu lo...

    No image available

    Bằn bặt giường khuya
    Cơn đau nối những cơn đau có đưa người về được giấc mơ
    bươu đầu trèo gỡ cánh diều đứt dây giữa trưa nắng cháy?
    Tuổi thanh xuân
    Chiến dịch Tây Nguyên
    Băng mình Quảng Trị-Thừa Thiên
    Súng khạc, tay tê dại
    Con búp bê tòng teng trên nắp ba lô khi hòa bình lập lại
    Vui.

    Mảnh áo sờn vai, chiếc lược duyra, những phong thư cũng biết bồi hồi
    Thời gian vẽ vết đồi mồi
    gấp tháng năm lên đôi tay chai sạn
    khắc buồn vui vào sống mũi thanh tân của mấy mươi năm trước
    “Lúa ngậm đòng, mắt ấu tròn, con hãy ráng yêu tin, đằm sâu lời hẹn ước”
    Âm thầm nuốt lệ
    Xin vâng.

    Hừng đông
    Khế ngọt rụng đầy sân, cải ngồng cong bên giậu
    Tháp chuông nào vừa gióng lên xin ơn trên ban điều kỳ diệu
    Mẹ ghé mái đầu xuống má cậu
    Hoen cay...

    HÀ NGỌC

     

    Nơi chuyến xe dừng lại

     

    Những người lính hậu cần áo đẫm mồ hôi

    Oằn lưng đẩy xe qua suối cạn

    Họ đi rồi tôi thấy vệt đất lõm

    Một con đường xanh xanh

    No image available

     

    Ôi, những chuyến xe mê mải

    Đi từ quá khứ đến hôm nay

    Đi từ đồng sâu lên núi thẳm

    Mang máu về tim

     

    Không phải trên phim

    Không phải con đường Trường Sơn huyền thoại

    Mà nơi tôi đang đứng đây, hôm nay, giữa thời bình

    Những giọt mồ hôi cứ thánh thót đổ

    Đường đến tương lai không gián đoạn bao giờ

     

    Nơi chuyến xe vừa dừng lại

    Tôi nhặt nụ cười trai trẻ

    Lấp lánh nhảy nhót trên con đường rất xanh.

    HOÀNG ĐĂNG KHOA

    BÁO IN - Số 7 Phan Đình Phùng, Hoàn Kiếm, Hà Nội

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...