QĐND - Người anh họ của tôi một chiều lái chiếc xe lu qua Đường 21A, nay gọi là Đường Hồ Chí Minh, đến trước cửa nhà tôi, dừng lại uống một cốc nước lọc, rồi tất tưởi lái chiếc xe chậm chạp ù ì ấy để đêm đó đi xuyên đường số 6 đến công trình mới. đường số 6 cũng ngay cạnh nhà tôi.
Nói cách khác, tôi cứ ra khỏi nhà là đi trên Đường 21A rồi lượn sang đường số 6. Khi còn nhỏ, mỗi lần đi đến ngã ba giao hai con đường đó, tôi luôn nhìn về Tây Bắc. Tôi luôn có mong ước được đến Tây Bắc, xứ sở của hoa ban và mây trắng.
Tôi có một nốt ruồi ở bàn chân, người ta bảo những người có nốt ruồi đó là số khổ, cả đời rong ruổi mà không tìm đâu bến đỗ. Tôi lại muốn hướng đến một lý giải khác, nghĩa là một con người luôn khao khát đi, khao khát rong ruổi trên những cung đường lạ, đến những nơi chưa từng qua, gặp những người chưa từng gặp.
Người anh họ tôi bảo khi còn thiếu niên, anh ước mơ mình làm một tài xế, lái chiếc xe của mình đi khắp muôn nơi. Rồi anh thực hiện được ước mơ lái xe, nhưng anh lái… máy xúc, máy ủi, máy lu, thay vì lái xe khách, xe du lịch. Đời anh gắn bó với những con đường, bằng cách ấy, anh tạo mới chúng, hoặc sửa chữa chúng.

Những con đường cũ được sửa sang, những con đường mới được sinh ra, chạy khắp dọc dài đất nước. Cũng như những người thợ xây, xanh cỏ thì đến, đỏ ngói thì đi, thợ làm đường chẳng mấy khi được hưởng thụ công trình mình đã hoàn thiện. Khi những hàng cây xanh được trồng xuống bên đường, những cột cây số mọc lên, những người thợ làm đường lại theo những công trình mới, mở những con đường mới. Tất nhiên, vì cuộc sống riêng tư, những người thợ làm đường có cơ hội được trở lại đi trên con đường mình đã hoàn thành, chứng kiến sự đổi thay theo tháng năm của chúng nhiều hơn thợ xây trở lại công trình cũ.
Đèo Thung Khe người qua kẻ lại, những chiếc xe tải, xe khách nối dài kéo nhau ngược Tây Bắc, xuôi Hà Nội. Mây mù thoắt ẩn thoắt hiện, kỳ bí và mênh mông. Anh tôi chưa từng tham gia vào công trình trên đèo này, nhưng đã có muôn lần đi qua nó. Những lần ấy, luôn là mùa hoa ban Tây Bắc, mùa lau trắng triền sông Đà, mùa hoa đào rừng hồng rực, và ở phía bên kia con đèo, anh gọi điện cho tôi, bảo khoác ba lô, bắt xe khách hay tự lái xe đến công trình mới của các anh, anh sẽ đưa tôi đến thăm những bản làng người Thái, người Mường, người Dao trên những ngọn núi, trong thung lũng giữa trập trùng mây trắng. Nhưng chưa lần nào tôi thực hiện được những chuyến đi hứa hẹn đó.
Vết thương từ đỉnh Thung Khe của anh họ tôi vẫn chưa lành. Anh nôn nóng được lái chiếc máy ủi, máy xúc, máy lu quen thân của mình lắm. Ngày ấy đang đến, và rất gần.
Hai năm trước tôi đã đến Thung Khe lần đầu, hôm đó đèo phủ mây mù sau mấy ngày mưa bão. Tôi cũng đứng trên đỉnh đèo sương mù thoắt đục thoắt trong, ngắm những xóm bản xinh đẹp thơ mộng dưới chân đèo. Ở bên kia chân đèo, một cơn mưa lớn sầm sập đổ, nhưng bên này đèo, mặt trời chiếu những tia nắng mật ong óng ả. Tôi đi qua một phiên chợ đã tan, nghe tiếng gọi mùa gửi theo mây trắng đến những cung đường xa lắc…
Tản văn của PHẠM THANH THÚY
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận