Chủ Nhật, 10/04/2016, 09:18

    Vì sao le lói giữa tinh cầu

    QĐND - Từ tháng ngày này có lẽ mới hiểu được ý nghĩa của nhau/ Biết mình cần một cái ôm sau những tối về mệt nhọc/ Vùi vào lồng ngực kia mà thiết tha được khóc/ Cho tuổi thanh xuân từ lâu đã vơi bớt đôi phần...

    Đứng trước khoảnh khắc đêm về thấy níu lại đôi chân

    Những lần bước đi không có gì hơn ngoài vài điều dự cảm

    Đôi lần ngậm ngùi sau ước mơ nhận được về xứng đáng

    Bằng chính những gì mình cố gắng bỏ ra.

     

    Còn ngày xa xăm rồi ở lại với gió ngàn

    Khi mùa cô đơn còn đọng đầy trong đáy mắt

    Giá bình yên trở về sau đêm nay giữa muôn vàn tiếng nấc

    Thì mình sẽ ôm người thật chặt

    Để biết rằng còn chỗ dựa này mà vực dậy từ những khổ đau.

     

    Mùa qua mau

    Ta là vì sao trong màn đêm le lói sáng giữa tinh cầu

    Đi tìm chính mình sau muôn vàn góc khuất

    Đi tìm bóng người để buộc mình thành thật

    Chính tháng ngày này đã phải đối mặt

    với quá nhiều những khoảnh khắc cô đơn.

    --------------------

    Những câu chuyện đôi mươi

     

    Tôi muốn kể về những câu chuyện đôi mươi

    Vào ngày mùa xuân ngang khoảng trời quê mẹ

    Là lần khát khao thêm hình hài nhỏ bé

    Mượn tạm cho mình một lớp vỏ hồn nhiên.

     

    Câu chuyện đôi mươi mai này chỉ còn trong tiềm thức nhớ quên

    Là những vết thương vẫn nằm nơi lồng ngực

    Tôi đã ước ao nếu chúng ta thành thật

    Thì chuyện mai sau đã không quá đau lòng.

     

    Những đứa trẻ sống cuộc đời với niềm vui là vạn nỗi chờ mong

    Như cuộc hai mươi tôi thèm mình nông nổi

    Là một cơn gió bay xa, mùa với mùa tiếp nối

    Biết yêu thương và hờn dỗi lúc đơn độc đời mình.

     

    Tôi sẽ nhớ đôi mươi này với những lần xa vắng giữa không thinh

    Từ chối một bàn tay vì hoài nghi còn điều gì chân thật

    Khi mình sống như kẻ hoang mang với đôi lần hẹn, khất

    Lưỡng lự ngày vui vì sợ đổi thay thường nhật sẽ lại đến bất ngờ.

     

    Thanh xuân rồi về với quên lãng giống vài câu thơ

    Những dòng dở dang như đời mình nghẹn lại

    Vẫn là bước đi sau những lần lạc vào dòng người, xa mãi

    Vẫn chờ về lại là tôi với đôi mươi vụng dại

    như cơn nắng giao mùa.

    HUYỀN THƯ

    ------------------

    Em sẽ bắt trái tim mình thôi nhớ

    “Chẳng phải em quên

    mà em bắt trái tim mình thôi nhớ...”

    Em đã từng thì thầm với anh như thế

    Khi mình bên nhau góc quán cà phê ngồi ngắm mưa chiều.

    Anh-mối tình đầu

    Giờ là người đàn ông viên mãn

    Có thể đôi lúc buồn anh ngược đường tìm dĩ vãng

    Dăm phút dối lòng đủ để mình cảm nhận hết yêu thương?

    Phía trước hai ta, hai ngã rẽ con đường

    Em phải chọn cho mình lối đi không có anh bên cạnh.

    Đừng trách em vô tình

    Đừng hờn tim em nguội lạnh

    Em đau...

    Khi mình không là hai nửa của nhau

    Có cố ghép thế nào chắc chắn cũng vênh ra một chút.

    Phần thiếu hụt anh là người day dứt

    Phần dư thừa cay đắng tủi phận em.

    Trăng đêm nay dẫu khuyết vẫn bình yên

    Góc quán ta ngồi đôi bạn trẻ bên nhau ríu rít

    Đừng chạnh buồn nghe anh

    Đừng cố hỏi

    Em yêu anh nhiều hay ít?

    Những khoảnh khắc vĩnh hằng luôn khắc ở trong tim

    Mưa sẽ tan

    Và nắng sẽ hừng lên...

    --------------

    Nỗi lòng của lá

    Chiếc lá rời cành rơi nhẹ vào đêm

    Làm thảng thốt cơn gió vừa chợt đến

    Chỉ có cành cây ngẩn ngơ quyến luyến

     

    Nhìn lá vàng chạm vào chốn hư không.

    Lá vàng rơi để chồi biếc mọc lên

    Đem cho đời một màu xanh tươi mới

    Lặng lẽ hiến mình không hề đòi hỏi

    Để chồi non lại tươi rói trên cành

    Chỉ có bóng đêm hiểu được nỗi lòng

    Của chiếc lá vừa làm tròn bổn phận

    Không phải vô tình lá vàng rớt xuống

    Nếu không vì cuộc sống của mầm xanh?

    Lá vàng rơi nhè nhẹ trong đêm

    Lòng thanh thản khi trở về với đất

    Một đời lá hiến mình rồi chết

    Cho bao mùa mãi mãi xanh tươi.

    THƯƠNG HUYỀN


    banbientap

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...