Thứ Hai, 20/01/2020, 12:01

    Quê ngoại

    QĐND - Con đi tắt cánh đồng Lê/Lối xưa mẹ vẫn thường về thăm ông/Và thương lại tuổi má hồng/Nhiều khi lấm láp nhưng không thấy buồn...

    Vẫn đây bông gạo chập chờn

    Trên thân cổ thụ đầu thôn đợi Người

    Vẫn xanh một bến sông trôi

    Đã quen bóng dáng một thời cá tôm

     

    Ngoại thường nhớ lại cái hôm…

    Người đưa khăn áo, mẹ ôm theo chồng

    Làm dâu xa mấy quãng đồng

    Khi giỗ ngày Tết vẫn không quên về

     

    Xăm xăm mẹ bước qua đê

    Gánh con cùng đất đi về thăm ông

    Chiều nay con tắt qua đồng

     

    Đưa tay mẹ dắt mà không thấy Người.

    KHÚC HỒNG THIỆN

     

    Mộng ảo tháng Giêng

     

    Bây giờ đang giữa tháng Giêng

    Tôi gieo lục bát tặng riêng một người

    Hẳn là người chẳng biết tôi

    Người đi nào biết kẻ ngồi trông sau…

     

    Chỉ vì người búi tóc cao

    Không thôi, giời ạ! Làm sao biết gì!

    Người đâu cổ cao nhường kia?

    Lưng thon nhường ấy, dáng đi nhường này!

    Để tôi mơ giữa ban ngày

    Ngỡ mình vừa gặp người ngoài Đào Nguyên!

     

    Bấy giờ đang giữa tháng Giêng

    Đền nào phía ấy mà thiêng vậy giời?

    Người đà khuất bóng lâu rồi

    Khuynh thành để sóng dập dồi một ta!

    LÊ HUY MẬU

     

    Thay lời chim làm tổ
     

    Vừa tỉnh dậy giữa vòm cây
    Ta đem tiếng hót xuyên ngày vào đêm
    Dòng sông giờ đã say mềm
    Mới hay bờ cỏ ru êm còn ghì.

    Một thời phờ phạc thiên di
    Tìm trong bóng nước thấy gì nữa đâu
    Mảng đêm đập cánh đi mau
    Giọt sương trong mát trên đầu hư không...

    Lơ ngơ mình với hừng đông
    Lặng nghe ngày rạng giữa lòng bồng bênh
    Mau về tha cả rơm xanh
    Mùa lên hơi ấm vây quanh vội vàng.

    MAI VĂN PHẤN

     

    Người mở cửa

     

    Có một người gọi cửa

    Giọng vang từ mù sương

    Và một người kiếp trước

    Đứng như cây bên đường

     

    Một con chim cất tiếng

    Trong vòm họng hàng cây

    Một bông hoa chợt sáng

    Hồ ban mai tràn đầy

     

    Ngày cuối của mùa đông

    Đã lên đường rất sớm

    Gửi lại trên cánh đồng

    Dải khói mờ tháng Chạp

     

    Và một người mở cửa

    Cười trong hoa góc vườn

    Ngôi nhà vừa nhóm lửa

    Mùa đã về reo vang.

     

    NGUYỄN QUANG THIỀU

     

     

    Tổ quốc gần gũi

    Đây là sự gần gũi tôi thấy được

    hạt thóc phổng phao da thịt tôi

    Giọt sữa mẹ ngọt thơm qua năm tháng

    cánh diều cao cho tôi gặp bầu trời!

     

    Đây là sự gần gũi tôi thấy được

    đất chiến hào: nơi rắn, nơi mềm,

    hơi thở tôi mong manh tan vào không khí

    cho tôi đứng

    làm thơ

    và hát...

     

    Đây là sự gần gũi tôi thấy được

    cái tiếng trở lưng của bạn giường bên

    nói gì với tôi

    với đêm

    tiếng lá đang xanh, chân trời đang khát...

    Và bên cửa sổ phòng tôi

    bạn đã trồng cây hoa hồng đỏ

    còn bạn ở phòng trong ít gió...

     

    Đây là sự gần gũi tôi thấy được

    những nợ nần hơn cả máu, mồ hôi

    giữa bạn và tôi

    giữa con người và con người

    phải có!

     

    Cũng như bạn và tôi đã nợ nần cây cỏ

    áo lá xanh qua cuộc chiến tranh dài

    cho bông hoa buổi sáng nở tươi

    chúng ta sống - chúng ta tồn tại.

    NGUYỄN HOA

    BÁO IN - Số 7 Phan Đình Phùng, Hoàn Kiếm, Hà Nội

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...