Thứ Ba, 13/02/2024, 09:00

    Trang thơ Xuân Giáp Thìn 2024

    Trang thơ Xuân Giáp Thìn 2024

    Bạn ở Xê-pôn 

                      Tặng Phạm Tiến Duật

    Tôi về Xê-pôn những chiều bạn nói

    “Biển là em, thăm thẳm mắt em nhìn...”(*)

    Từ sông Hương đến cao nguyên Lào vời vợi

    Thơ hay lòng mình biển vỗ hai bên.

     

    Năm đánh Mỹ, đất trời ta rộng thế

    “Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây...”(*)

    Xê-pôn về Cửu Long giang ta nhỉ

    Tình nghĩa Việt-Lào và nỗi nhớ chúng mình đây.

     

    Rời một cầu thang, một giá sách, một hàng cây

    Ta chưa tiện hẹn ngày gặp mặt

    Thơ trong ba lô viết ngày đánh giặc

    Bỗng gọi nhau qua biên giới, chiến trường.

     

    Không kịp đợi bạn về chiều xanh ấy Xê-pôn

    Cứ như mới chia tay giữa một rừng mũ vải

    Nhịp xe đi vần thơ còn gửi lại

    Cô gái qua đường có dáng cô thanh niên xung phong.

     

    Đường 9 nổ súng rồi, Duật ơi nghe không?

    Nước Lào nổi sóng và Việt Nam mình nổi sóng

    Biển vỗ vào lòng ta, một Đông Dương giải phóng

    Xê-pôn đêm này, bạn đang viết bên sông?

                                                       17-3-1971

    NGUYỄN KHOA ĐIỀM

    ------------

    (*) Thơ Phạm Tiến Duật

    No image available

    -------------------------------------------------------------------------------------------

    Mùa xuân xứ Lạng

    Theo bạn ngược rừng lên ải Bắc

    Mùa xuân xứ Lạng núi non xanh

    Ngút mắt rừng cây thêm lá biếc

    Thiên nhiên mang áo lính như mình.

     

    Con đường dốc dựng chênh vênh lắm

    Mặt trời treo ngược ở đèo cao

    Lối lên đỉnh núi nhiều mây trắng

    Bạc xóa lau thưa, tiếng suối gào.

     

    Sông Kỳ Cùng nước xanh màu lá

    Một nhịp cầu sang, một bóng dò

    Mùa xuân vui bước vào phiên chợ

    Những áo chàm xanh với ngựa thồ.

     

    Mới hay xứ Lạng nhiều mơ mộng

    Nơi động Tam Thanh khói biếc vờn

    Nơi nàng Tô Thị bồng con đứng

    Hóa mảnh hồn thiêng của nước non.

     

    Hương hồi thoang thoảng thơm trong gió

    Khoảng rừng xao động cánh ong bay

    Tôi chưa uống rượu mà say quá

    Có lẽ men nồng tự cỏ cây.

     

    Mới hay xứ Lạng nhiều hoa trái

    Rung rinh cành mận, trắng cành lê

    Hoa đào đang nhuộm hồng lưng núi

    Hẹn mai mùa hạ chín tôi về.

     

    Mùa xuân xứ Lạng như tranh vẽ

    Xanh rừng, xanh núi, bốn bề xanh

    Nét bút ngàn năm nơi ải Bắc

    Một nửa hùng ca, nửa trữ tình...

    NGUYỄN ĐỨC MẬU

    ----------------------------------------------------------------------

    Trên cát trắng ở Bình Dương

                      Tưởng nhớ nhà văn, Anh hùng liệt sĩ Chu Cẩm Phong

    Từ cát trắng ở Bình Dương(*)

    Mọc lên những bông hoa đỏ

    Đấy là máu của những người bị giết

    Trong vụ thảm sát một đêm tháng Ba

    Và những bông hoa trắng tinh khôi

    Nở trong ban mai

    Vọng theo tiếng trẻ sơ sinh

    Gọi mẹ từ những căn hầm cát

     

    Gần 50 năm sau chiến tranh

    Tôi đến và đọc được trên cát

    Những dòng chữ của một người lính

    Viết bức thư cuối cùng cho người yêu

    Trong rạng sáng ngày 30 tháng Tư

    Bức thư không thể gửi

    Đã hóa thành một loài hoa tím

    Nở ngày ngày trên cát

    Mang theo một cơn mơ trôi đến chân trời.

                                                    Tháng 12-2023

    NGUYỄN QUANG THIỀU

     ------------      

    (*) Xã Bình Dương, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam có gần 1.500 liệt sĩ, gần 400 Bà mẹ Việt Nam anh hùng và 3 lần được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

    ---------------------------------------------------------------------------

    Hồ Pá Khoang

    Pá Khoang trong

    Con gái tắm mát đầy ngực

    Trắng rõ mười ngón chân.

     

    Cá hồ to

    Mỗi con một đầu vít cong đòn gánh

    Luộc nước hồ, ngọt đến tận xương.

     

    Nước tưới đồng Điện Biên

    Gạo mềm bát cơm, xôi thơm ép khẩu(*)

    Nước cất rượu

    Vãn đêm xòe, tre trúc cũng say.

     

    Thuyền trên hồ, con gái con trai

    Ngồi đối đỏ mặt, ngồi cạnh buồn tay

    Chạm bờ rồi, nhìn nhau... tiếc.

     

    Pá Khoang đẹp

    Ngày xuân lên đồi mà nhìn:

    Đáy hồ đựng một trời Điện Biên!

    VƯƠNG TRỌNG

    -----------                                          

    (*) Ép khẩu: Giỏ đan nhỏ, người Thái thường dùng đựng xôi trong bữa ăn

    ------------------------------------------------------------------------------------------

    Lời ru mẹ                                                                          

    Gió ngọn cây cao

    Nắng vàng bậu cửa

    Thương nhớ về đâu

    Thành lời ru mẹ

    Lời ru mẹ ơi

    Cánh cò xuống bãi

    Mùa xuân đu bay

    Thời xanh con gái

    Thời bom đạn cày

    Những ngày đánh giặc

    Thân tươi hao mòn

    Lo nhà, vui nước

    Mong chờ phía trước

    Được rộ mùa chiêm

    Mồ hôi nổi chìm

    Trong mưa, trong nắng

    Rồi năm, rồi tháng

    Tóc mẹ trắng mây

    Con đi dạn dày

    Đường xa lộc biếc

    Tháng năm năm việc

    Tháng mười mười mong

    Gió ấm trời mong

    Mùa xuân tở mở

    Thương nhớ tràn lòng

    Thành lời ru mẹ.

    NGUYỄN HOA

    ---------------------------------------------------------------------------------------------

     Lòng mẹ

          Viết tặng em trai Phan Hữu Khải

    Lâu không nhận thư em

    Mẹ bồn chồn từng bữa

    Em đang ở nơi nào

    Cái tuổi ăn, tuổi ngủ?

     

    Em đang ở nơi nào

    Đồng bằng hay miền núi?

    Dẫu ở đâu, ở đâu

    Em tiến cùng đồng đội

     

    Mẹ vẫn theo em đấy

    Ơi chàng trai binh nhì

    Mũ tai bèo mềm mại

    Mà vô cùng uy nghi

     

    Mười tám tuổi ra đi

    Gian nan em vượt hết

    Để mỗi vùng đất nước

    Với mẹ-thành thân thương.

    PHAN THỊ THANH NHÀN

    No image available

    ----------------------------------------------------------------------------------------------

    Đồn biên phòng xóm Nắng đón xuân

                                    Tặng Trạm Kiểm soát biên phòng Cổ Lũy

    Chiều về vàng ngọn dừa

    Thả neo vào im vắng

    Con diều giấy hụt hẫng

    Tan dần giữa thinh không

     

    Sân bóng chuyền trước đồn

    Dăm bảy chàng lính trẻ

    Hò reo mà vẫn nhẹ

    Họ cùng bóng bay lên

     

    Xóm Nắng giờ mát êm

    Sau một ngày mệt nhọc

    Đủng đỉnh những con thuyền

    Gối bến chờ trăng mọc

     

    Anh đồn trưởng chưa già

    Răng đã rụng mấy chiếc

    Miệng móm cười hiền hòa

    Sóng gió lặn trong ngực

     

    Ai đến phiên tuần gác

    Ai về bám thuyền dân

    Đón bản tin thời tiết

    Nghe chuyện dữ, chuyện lành

     

    Cả không gian bình yên

    Như gương mặt thiếu nữ

    Nét mờ nhòe, nét tỏ

    Thoắt gần, thoắt đâu đâu

     

    Nói gì chưa hết câu

    Rồi lặng nghe chiều nói

    Mời sóng ly rượu cuối

    Mặt biển chợt hồng hào.

    THANH THẢO

    BÁO QĐND IN - BÁO QĐND IN
    Khai mạc Lễ hội hoa đào, quất cảnh và sản phẩm OCOP các vùng miền Xuân Giáp Thìn 2024

    Khai mạc Lễ hội hoa đào, quất cảnh và sản phẩm OCOP các vùng miền Xuân Giáp Thìn 2024

    Từ khóa:Lòng mẹ

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...