Thứ Tư, 22/05/2013, 14:01

    Áo dài ơi!

    QĐND - Áo dài ơi, áo dài ơi!/tôi nhìn mà thấy tinh khôi lại mình/trong xanh lại những vô tình/đi qua năm tháng mà mình chẳng soi...

    NGUYỄN HƯNG HẢI

    Áo dài ơi!

    QĐND - Áo dài ơi, áo dài ơi!

    tôi nhìn mà thấy tinh khôi lại mình

          trong xanh lại những vô tình

    đi qua năm tháng mà mình chẳng soi …

     

          Áo dài ơi, áo dài ơi!

    vạt nào nắng đỡ, mưa rơi vạt nào

          tôi ghê hạt bụi dính vào

    ước gì che được mà bao bên ngoài

          cứ nhìn sợi tóc bờ vai

    buông dài theo vạt áo dài lại thương

          cả đời dầu dãi gió sương

    phố xa thì bụi, ruộng vườn lấm lem

          áo dài mẹ để cho em

    mặc cho cả mẹ những đêm hội làng

     

          Áo dài nón trắng dịu dàng

    mà thành một cõi trời Nam bao đời

          tinh khôi cho cả mọi thời

    áo nâng dáng vóc con người cao lên?

     

     VIẾT TRONG LÚC TẮC ĐƯỜNG

    Bao ngả đường đều đổ dồn về đây

    thành tâm điểm vòng tròn bao lối rẽ

    tôi qua đây để trở về với mẹ

    tan tầm nào cũng ùn tắc, kẹt xe

     

    Có người lao lên cả vỉa hè

    có người quay đầu xe trở lại

    kiên nhẫn đứng chờ thành chậm mãi

    tôi về nhà thành phố đã vào đêm

     

    Thành phố vào đêm xanh đỏ ánh đèn

    xanh đỏ mắt môi, nụ cười, váy ngắn

    đi nhanh quá hóa ra người đi chậm

    ngã ba đường dồn lại ngỡ đi chơi?

     

    Qua vòng tròn này là sẽ đến nhà tôi

    cứ tưởng thế, trước mặt giờ cũng tắc

    quay lối nào cũng dòng người đen đặc

    chậm mất rồi, chậm mãi có sao đâu

     

    Khi dừng chân đứng đợi đỡ đau đầu

    đỡ phải nghĩ hôm nay sao “sếp” mắng

    đỡ phải lo quên mất lời vợ dặn

    đỡ phải buồn ai lại chẳng chờ cơm?

     

    Vào giờ này quán phở đã đông hơn

    tâm điểm bồn chồn bao sốt ruột

    muốn đi nhanh sao không đi từ trước

    đi từ khi chưa có ngã ba đường?

     

    Chậm cả đời, nếu cứ muốn nhanh hơn

    không biết độ dừng khi phải tránh

    thật lắm niềm vui nhưng cũng nhiều bất hạnh

    có ùn tắc nào bằng bao nhiêu sự chẳng thông?

    Sự bàn giao ...

    Cây lộc vừng trước cửa nhà tôi bắt đầu trút những chiếc lá vàng. Những cành nhánh nom như những khúc xương khô, trơ ra giữa trời đất. Như người già không manh áo run lên trong gió rét. Cái gốc sần sùi như cũng bị trơ ra…

    Không ai có thể tưởng tượng rằng, cái cây này đã từng trổ hoa, buông xuống trước nhà tôi những chùm đèn thơm ngát, buông xuống trước nhà tôi cả một vùng bóng mát. Lũ chim sẻ thường về lúc nắng tắt, trăng lên!

    Tôi cũng không thể tưởng tượng được rằng, khi những chiếc lá trút xuống, cái cây này lại như một bóng đêm. Vin một cành xem cuống lá: Hình như trong ấy đang cọ cựa, như bào thai - búp lửa sắp bùng lên…

    Nhưng vào giây phút này, chỉ có những chiếc lá khô đen, những chiếc lá từng xanh không tiếc sức, là tấm áo của cây - cho cây tươi sắc mặt - tự nguyện ra đi cho chiếc lá khác mọc, không nuối tiếc điều gì trong hết mực thương cây!

    Và những búp lửa sắp bùng lên kia rồi cũng sẽ đến ngày như chiếc lá đang rơi không trì hoãn. Bởi vạn vật cũng như cây lộc vừng này đều rất muốn vươn cao…

    Việt Trì, mồng 6 Tết Quý Tỵ 2013

    vietcuong

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...