Chủ Nhật, 09/11/2014, 10:30

    Bản Lác

    QĐND - Bản Lác nghe như một khúc dạo/ Trên giăng mắc thơ Lò Cao Nhum/ Như hương dịu mở bình rượu táo/ Như nhiều ô cửa giấu ngầm duyên...

    QĐND - Bản Lác nghe như một khúc dạo

    Trên giăng mắc thơ Lò Cao Nhum

    Như hương dịu mở bình rượu táo

    Như nhiều ô cửa giấu ngầm duyên

                            *

    Bản Lác Mường Mùn nằm dựa núi

    Mắt dài ươn ướt bóng xanh cây

    Thổ cẩm bắc cầu bao thế kỷ

    Tơ trời lóng lánh nắng trưa bay

                          *

    Bữa cơm bản Lác rau ruộng hái

    Vịt quay chấm tỏi nhấm ngâm nga

    Cái vị bản Lác sâu ngấm mãi

    Ngầy ngậy hương nồng dậy ngân ca…

     

     

    Xin với mẹ

    Con đứng một mình

    ngôi nhà xưa còn nền đất ấm

    những cây keo đang xanh

    trên đầu vầng trăng tháng Ba chầm chậm

     

    Mấy năm rồi vắng mẹ

    con thuyền không kéo buồm chếnh choáng trên sông

    thèm nghe tiếng mẹ đuổi gà bới thóc

    thèm nghe tiếng mẹ nựng trâu trên đồng

     

    Con côi cút đường dài sa mạc

    trái tim héo hon khát đói mỏi mòn

    chuyện mẹ kể thắp bùng bó đuốc

    trong đêm dài mở một trí khôn

     

    Con cố sống như mẹ hằng mong đợi

    hoa bí vàng giữa đám chà gai

    cây vải chua tu hú kêu đỏ trái

    cỏ trong vườn mưa nắng dẻo dai

     

    Con cố đi con đường mẹ chưa đặt bước

    vượt đèo cao suối sâu

    con cố học những gì chưa biết

    lấy tình yêu rịt vết thương đau

     

    Con muốn xin mẹ một điều

    như vẫn xin mẹ mỗi lần mắc lỗi

    mường tuợng thấy nụ cười buồn

    và vòng tay mẹ ôm con...

    HÀ PHẠM PHÚ

     

    Tìm

    Anh lặn lội ngược non

    Tìm người sơn nữ Giẻ Triêng

    Vai săn gùi củi hứa hôn

    Ba mùa rẫy trước

     

    Hoa Pơ-lang đã đỏ núi rừng

    Đăk Glei rưng rưng

    Đầu nguồn sông Pô Kô

    Nơi em giặt áo

    Nơi em hát

    Những chú chim bay đi ngậm hạt nắng đem về

     

    Củi hứa hôn đã chất đầy sàn

    Con trai con gái đã đến mùa yêu nhau

    Anh lặn lội ngược non

     

    Củi hứa hôn đã chất đầy sàn

    Rượu ghè say chếnh choáng

    Người sơn nữ gùi củi hứa hôn tóc cài hoa núi

    Em đâu?

     

    Sáng nay

    Bốn bề cửa mở đón hương

    Mà tôi

    Vẫn loanh quanh trong suy nghĩ

     

    Nụ hoa cắm trong chiếc lọ trên bàn

    Không thơm

     

    Cơn mệt mỏi

    Chưa qua

     

    Sự nối dài của những vụn vặt đứt đoạn…

     

    Đừng chế nhạo mảnh gương vỡ rơi xuống lòng suối cạn

    Nó thâu tóm cả bình minh trong một phút giây phản chiếu

     

    Cái đẹp đôi khi nhìn từ góc độ khác

    Lại sững sờ

    Vì một khái niệm ngẫu nhiên

     

    Tôi đã đọc suy nghĩ của tôi trong rung cảm mãnh liệt

    Hay chỉ là cảm giác rơi nghiêng?

    NHẬT HẠ

     

    thuthuy

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...