QĐND - Tôi sinh ra, lớn lên trong một gia đình thuần nông với thu nhập chính từ đồng áng và chăn nuôi. Suốt những năm tháng tuổi thơ, mấy anh chị em chúng tôi luôn phải sống trong cảnh bần hàn, thiếu thốn. Thời ấy, cũng như nhiều gia đình khác, dù cha mẹ tôi đầu tắt mặt tối, làm việc quần quật suốt ngày để lo cho các con ăn học, nhưng cơm vẫn không đủ ăn, áo luôn thiếu mặc.
Chuyện cái mặc ở các mùa khác trong năm thì xoàng xĩnh cũng xong, chúng tôi cũng chịu được, nhưng trong những ngày mùa đông rét căm căm như muốn cắt da thịt, thì quả là khổ sở khi thiếu quần áo ấm. Vì nhà nghèo, không có tiền mua quần áo ấm nên mấy anh chị em chúng tôi phải mặc lại những chiếc áo, quần đã sờn cũ mà con của các bác, các chú trên phố huyện gửi về cho. Tuy là đồ cũ, mặc lại, nhưng nhiều chiếc vẫn còn khá tươm tất, bởi người ta thường bảo “cũ người, mới ta”; nhiều khi đi học, đi đâu đó, tôi vẫn cảm thấy hãnh diện với chúng bạn. Tôi nhớ, suốt những năm học cấp 1, thậm chí sang cả cấp 2, ít khi mấy anh chị em tôi được bố mẹ mua cho quần áo mới. Dù vậy, thương bố mẹ nghèo, vất vả, nên anh chị em chúng tôi không ai mè nheo, đòi hỏi...
Năm tôi vào học cấp 3, mẹ được một người họ hàng cho mấy ki-lô-gam dây sợi mà người ta dùng để khâu bao đựng xi-măng. Mẹ liền vót đôi kim đan bằng tre rồi miệt mài đan cho các con, cho chồng những chiếc áo, chiếc khăn và cả mũ để chống rét khi mùa đông tới. Mùa đông năm đầu cấp 3, tôi được diện chiếc áo mới bằng sợi mẹ đan và chiếc khăn dài quàng cổ. Nhiều bạn bè tôi khi đó có áo len đẹp, nhưng tôi không hề so bì, mà luôn nghĩ, mình là con nhà nghèo, có được tấm áo mẹ đan bằng cả tấm lòng và tình yêu thương là quý giá, hạnh phúc lắm rồi. Chẳng vậy mà mấy năm sau đó, khi kinh tế gia đình tôi khá lên, bố mẹ mua cho anh chị em chúng tôi quần áo mới, quần áo ấm khi mùa đông tới, nhưng tôi vẫn luôn trân trọng, nâng niu tấm áo, chiếc khăn mẹ đan trước đó. Kể cả đến khi không còn mặc, còn quàng nữa, nhưng chiếc áo, chiếc khăn mẹ đan vẫn luôn là kỷ niệm đẹp của tôi khi nhớ về một thời gian khó của gia đình...
Nguyễn Việt Hà
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận