Thứ Sáu, 06/10/2006, 17:54

    Cúc quỳ và em

    … Ngày ấy hoa cúc quỳ nở, những ngọn gió lạnh mơn man vuốt ve trên da thịt. Đi bên em trên con đường đất đỏ bazan còn ẩm ướt, em bảo trời Gia Lai “Gió đã chuyển mùa”. Mỗi khi hoa cúc quỳ nở, trời hết mưa và khô lạnh.

    … Ngày ấy hoa cúc quỳ nở, những ngọn gió lạnh mơn man vuốt ve trên da thịt. Đi bên em trên con đường đất đỏ bazan còn ẩm ướt, em bảo trời Gia Lai “Gió đã chuyển mùa”. Mỗi khi hoa cúc quỳ nở, trời hết mưa và khô lạnh. “Hoa cúc quỳ chỉ có ở núi đồi Gia Lai, còn ở đâu khác đố anh tìm thấy?”, em bảo, “nó là niềm tự hào và nỗi nhớ của người dân Gia Lai, đặc biệt là những sinh viên sư phạm xa nhà như bọn em!”. Một ngọn gió nhẹ lay, cánh cúc quỳ chao nghiêng rồi rớt nhẹ xuống đất, em nhanh tay đón lấy và đưa tặng anh, em bảo tấm lòng con gái Gia Lai đó, thương không? Hoa cúc quỳ không rực rỡ, không tỏa hương thơm quyến rũ như các loại hoa khác. Song nó là loài hoa đẹp, luôn đứng vững, không ngại gió sương, nắng lạnh ở nơi này. Bên anh em hồn nhiên, tung tăng như cánh bướm giữa rừng hoa cỏ dại.

    Anh đến Gia Lai lần đầu tiên cùng với bao ước mơ, hoài niệm. Trong anh, phố núi của em là những ngọn núi cao mà khi ở quê xa anh thường nhìn thấy và tưởng tượng ra: “Sáng xanh xanh bao quanh mây trắng/ chiều tím mờ nho nhỏ mặt trời đi/ thông đứng lặng bên đường nghiêng nón lá/ đợi chờ ai mà rủ bóng mơ hồ…”. Rồi anh cũng tới được nhà em vào một ngày cuối đông lạnh, khi trên cành bao chiếc lá vàng rơi. Em mừng vui chạy ra đón anh như tình yêu đợi chờ từ lâu lắm, anh thấy mình hạnh phúc. Nhưng khi vào nhà, gặp ba má với thái độ thờ ơ lạnh nhạt; anh thấy mình đã lạ, lại càng xa. Nhưng nhờ có em, có tình yêu em sưởi ấm nên anh đã bớt đi cái lạnh giá ban đầu. Qua “thực tế”, anh được biết bấy lâu nay vì tình yêu dành cho anh nên em đã vượt lên tất cả; khoảng cách, thời gian và sự ngăn cấm của gia đình. Sau này anh mới biết “lý do”, cũng chỉ vì anh là lính (một năm đi mấy bận được về với gia đình…), còn em là sinh viên năm cuối, ba mẹ muốn em tốt nghiệp xong ở lại thành phố công tác luôn, để có “điều kiện phát triển”.

    Đêm qua nhanh, một ngày mới nữa đến, em đưa anh đi thăm phố núi cao nguyên, nơi mà em cho là đẹp nhất, không một nơi nào bằng. Cũng đúng thôi, quê hương mà nơi đã sinh ra em với biết bao kỷ niệm của một thời trẻ thơ. Đi bên em giữa lòng phố núi, anh mới hiểu hết thực sự vẻ đẹp tự nhiên, lôi cuốn của nó. Những hạt mưa rơi nhẹ. Trời vào đêm, dưới ánh sáng của đèn điện tỏa xuống, bóng những cây thông bên đường như những cái dù tranh tối tranh sáng, che khỏi ướt cho tình yêu của anh và em. Nếu không có tiếng nói của em chắc không gian im lặng đến vô tận. Em kể cho anh nghe những dự định, ước mơ sau khi tốt nghiệp. Em sẽ trở thành một cô giáo về quê hương dạy ở một trường nào đó mà các em đang cần, miễn sao xung quanh trường của em dạy phải có thật nhiều hoa cúc quỳ nở mỗi khi mùa đông đến… Anh hỏi về dự định của ba mẹ, em im lặng. Một ngọn gió lạnh thổi tới, những hạt mưa lại có dịp đậu xuống trên khuôn mặt anh và em. Thoáng chút giật mình vì hơi lạnh, em nói: “Khi có anh, có tình yêu của anh dành cho em, em sẽ vượt lên tất cả. Vì thương em nên ba mẹ không muốn em làm cô giáo ở nơi này. Song em hy vọng cũng vì thương em mà ba mẹ cũng chiều theo những dự định, ước mơ của em về cuộc sống, tình yêu và nghề nghiệp”.

    Đêm về khuya, ánh sáng lại càng thêm yếu ớt. Trong sương lạnh, anh đưa em về. trong tay mà sao anh thấy lạnh và mong manh quá. Liệu những dự định, ước mơ của em có trở thành hiện thực? Em sẽ vượt qua hay tất cả đó chỉ là những giọt sương sớm? Em, tình yêu của anh! Có lẽ với anh, em là tất cả, anh sẽ cố gắng làm những gì làm được để giúp em toại nguyện những dự định, ước mơ của ban đầu.

    Tạm biệt. Sau khi em về trường học lại, một thời gian ngắn sau, anh may mắn được chuyển công tác về phố núi. Biết được tin em mừng lắm, lá thư nào cũng nhắc những kỷ niệm ngày qua của tình yêu hai đứa, những ước mơ sau này của em… Còn anh vui vì được sống trên quê hương phố núi của em. Ngày tháng đi qua với những lá thư em trong nỗi nhớ đến cồn cào, cháy bỏng và hy vọng.

    … Hôm nay đã mấy mùa hoa cúc quỳ nở, cũng đã mấy lần sương lạnh của đông sang, em đã đi xa. Giữa cuộc sống nơi phồn hoa đô hội, có lúc nào trong một góc nhỏ tâm hồn mình, em lại nhớ về mảnh đất cao nguyên, nơi phố núi quê hương mà em cho là đẹp nhất, nơi nảy nở trong em bao ước mơ ban đầu tuyệt đẹp, nơi đưa bước chân em xao xuyến mối tình đầu… Và ở đó có anh đang rất nhớ và yêu em với những bước chân thường đi về nơi phố nhỏ, nơi mà ngày xưa bên anh em đã nói: “Khi có anh, có tình yêu của anh dành cho, em sẽ vượt lên tất cả…”. Thế mà hôm nay, đã mấy mùa hoa cúc quỳ nở…

    LÊ QUANG HỒI

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...