Thứ Sáu, 22/07/2011, 10:07

    Khoảng trời người lính

    QĐND - Lê Anh Quốc sinh năm 1949 ở tỉnh Yên Bái, sinh viên Khoa văn ĐHTH Hà Nội,nhập ngũ tháng 8-1971, vào Sư đoàn 308A. Sau Đại thắng mùa Xuân năm 1975, anh trở về trường cũ tiếp tục học tập rồi về quê nhà dạy học ở một trường PTTH...

    QĐND - Lê Anh Quốc sinh năm 1949 ở tỉnh Yên Bái, sinh viên Khoa văn ĐHTH Hà Nội,nhập ngũ tháng 8-1971, vào Sư đoàn 308A. Sau Đại thắng mùa Xuân năm 1975, anh trở về trường cũ tiếp tục học tập rồi về quê nhà dạy học ở một trường PTTH.

    Lê Anh Quốc có năng khiếu làm thơ từ thuở học trò. Đi bộ đội rồi về dạy học anh vẫn tiếp tục làm thơ. Năm 2006, anh lâm bệnh hiểm nghèo do di chứng chiến tranh và từ giã cuộc đời, để lại tập bản thảo trường ca “Khoảng trời người lính” còn dang dở. QĐND Cuối tuần xin giới thiệu một số đoạn trong bản thảo trường ca của Lê Anh Quốc:

    Cuộc đời lính,

              đạn trước mặt

    Bom trên đầu,

              mìn vùi dưới đất…

    Sống và chết xem bằng gang tấc

    Thắng và thua đọ ở tinh thần

     

    Có phải thế? Chúng tôi, cả tiếng cười

    Cười chật đất, cười chật sông, cười chật suối…

    Đường ra trận nào ai tính tuổi

    Nên tiếng cười cứ lẫn vào nhau

     

    Nếu gom được xin giữ cho mai sau

    Phòng có giặc, thay làm vũ khí

    Nếu còn sống hãy đem về Bắc

    Những trận cười rừng rực sức trai

     

    Những nụ cười hình hoa mơ, hoa mai

    Rụng trắng gốc vẫn khát khao ngày xây quả

    Những trận cười thấm vào máu đỏ

    Chôn dưới mồ mà cứ vút bay lên…

     

    Những nụ cười mang hình cánh cung

    Làm thế trận bủa vây quân giặc

    Những nụ cười nối phương Nam phương Bắc

    Cứ trùng phùng theo bước những đoàn quân…

     

    Những nụ cười lau khô giọt lệ rơi

    Ngày toàn thắng nếu con không về nữa

    Mẹ hãy lắng nghe trong từng ngọn gió

    Có tiếng cười của đứa con yêu…

    Trận đánh này chúng tôi giữ điểm cao

    Quần cả tháng, lương ăn không còn nữa

    Giặc vây chốt đông như kiến lửa

    Phía chúng tôi còn lại mấy đứa thôi

     

    Không sợ giặc, không sợ bom rơi

    Cái sợ nhất lúc này là đói

    Đói vàng mắt, đói long đầu gối

    Đói phạc phờ, đói thừa cả chân tay

     

    Mà lạ chưa? Vào chính lúc này

    Chúng tôi lại đánh lui quân giặc

    Có lẽ vì chẳng cách nào khác được

    Có lẽ vì Còn- Mất đó thôi!

     

    Phía chân đồi, giặc đã rút rồi

    Cái đói lại xông lên ngợp chốt

    Không thể bắn và cũng không thể giết

    Muốn “cầu hòa”, cái đói không tha

     

    Đồng đội tôi gục xuống giữa chiều tà

    Gạo vừa tới, nồi cơm đang nấu dở

    Xoong canh rừng lục bục sôi trên lửa

    Bạn tôi đi… chẳng kịp bữa cơm no!

     

    Chúng tôi bảo nhau cúng bạn cả nồi to

    Cơm đấy, canh đây, bạn về ăn kẻo đói

    Sống giữ chốt, chết thành ma đói…

    Đêm đứt rời bởi những cơn đau!

    Từng trận đánh cứ nối tiếp nhau

    Như mùa lũ ngập tràn đôi bờ đất

    Từng chiến dịch mở bung mặt trận

    Như gió ngàn ồ ạt thổi võng thung

     

    Mùa mưa đi qua khô khát cánh rừng

    Cây trút lá ven đường tơi tả

    Đất như choàng tấm chăn màu đỏ

    Những nấm mồ đồng đội rực lên

     

    Tiến về Sài Gòn từ khắp nẻo Trường Sơn

    Đại bác, xe tăng chuyển rung thành phố

    Rầm rập những binh đoàn, ào ào thác đổ

    Cả nước dồn về, trùng điệp quân đi

    Các mũi tiến công thần tốc diệu kỳ

    Ngày mai hiện dần bằng xương bằng máu

    Ngày mai sẽ về gang tấc nữa thôi !

     

    Gang tấc nữa thôi

    Cờ giải phóng tung bay dinh Độc Lập

    Tổ quốc tưng bừng niềm vui thống nhất

    Chúng con sẽ về bên mẹ

    Mẹ ơi!

    tuanson

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...