Thứ Năm, 31/05/2007, 20:02

    Mắt của mưa

    Cho đến tận hôm nay, những người thân của tôi vẫn không hiểu tại sao tôi buông bỏ tất cả để đi làm hộ lý bệnh viện ở cái tỉnh sơn cước heo hút này. Mỗi năm tôi đều tằn tiện để ra đúng chín triệu một trăm ngàn đồng và như thế tôi phải mất mười năm.

    Cho đến tận hôm nay, những người thân của tôi vẫn không hiểu tại sao tôi buông bỏ tất cả để đi làm hộ lý bệnh viện ở cái tỉnh sơn cước heo hút này. Mỗi năm tôi đều tằn tiện để ra đúng chín triệu một trăm ngàn đồng và như thế tôi phải mất mười năm. Đúng, tôi có một món nợ bởi vì tôi không bao giờ quên nổi người đàn ông đấy, người đàn ông có ánh nhìn của màu mưa mà tôi chỉ gặp một lần rồi vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Nếu tôi không gặp ông ta thì hẳn tôi đã có một hôn nhân phẳng phiu thậm chí một sự nghiệp vừa nhiều danh vừa nhiều lợi. Tôi sẽ không bị đau đớn, bị lang thang dằn vặt. Ông ta là ứng viên mang số báo danh mười bảy rất khó đoán tuổi, khí sắc và phong độ trông nhợt nhạt khác thường. Không rõ vì lý do nào mà ông ta đã vượt qua những vòng sơ loại gồm những trắc nghiệm vừa lồng cồng, vừa rắc rối. Bản đăng ký cá nhân của ông ta bị thiếu khá nhiều những thông tin bắt buộc như năm sinh, như nghề nghiệp, ở dưới tấm ảnh 4x6 mờ mờ nhàu là dòng chữ viết tay cụt lủn “Với những câu hỏi vớ vẩn của các ông, tôi sẽ chắc chắn đoạt được giải nhất”. Thằng cha này bố láo thật. Bộ câu hỏi dành riêng cho chương trình được ban cố vấn gồm ba tiến sĩ và hai phó giáo sư loay hoay chuẩn bị kỹ lưỡng. Nó đã uyên thâm tích hợp từ vô số nguồn kiến thức tinh hoa Đông Tây, rất nhiều lần chính tôi đã xem đi xem lại trước đáp án mà vẫn lơ mơ không hiểu. Ví như, “người ta làm cốc uống nước từ những gì dưới đây”: Sơn Tinh, Thủy Tinh, Hỏa Tinh hay Linh Tinh. Đáp án đúng là Thủy Tinh. Nói chung, trong nhiều bản lý lịch trích ngang đăng ký tham gia cái gameshow do tôi sẽ làm em xi, có kha khá những tuyên bố gây sốc của các ứng viên với mục đích nông nổi nhằm tạo ấn tượng với ban tổ chức. Sếp của tôi khi đọc thì bật cười khẩy, vò vò ném vào thùng rác dưới chân, ông khét tiếng là một đạo diễn truyền hình lạnh lẽo. Thế mà ông lại chọn chấm cái tay đàn ông này. Không hiểu sao tôi không dám nhìn thẳng vào ông ta. Mắt của ông ta sẫm một màu mưa, mà tôi thì sau cái tối thứ Bảy oan nghiệt ấy, tôi sợ và ghét mưa. Không biết bao lần tôi tự an ủi rằng đấy không phải là lỗi của tôi. Tất nhiên sau buổi pạc ti, từ vũ trường ra tôi có uống kha khá Whisky, nhưng đường Tràng Thi là đường một chiều. Giữa mùa Đông mà trời mưa rào nặng hạt và thằng bé đạp xe sai đường lại phóng rất nhanh. Chỉ thoáng “sầm” một cái, chiếc Vespa của tôi đâm trực diện vào thằng bé. Nó ngã ngửa và mép trái của nó ứa một dòng máu đỏ sẫm. Đường phố vắng tanh và tôi bế thằng bé chạy bộ vào phòng cấp cứu bệnh viện Việt Đức. Nó nằm thiêm thiếp và bác sĩ bảo nặng đấy rồi làm thủ tục hành chính hỏi tôi. Nước mưa lạnh làm tôi tỉnh hẳn và tôi bảo nó là em trai. Lúc ngồi chờ tôi đã kịp lục cái cặp to đùng nhốn nháo sách vở của nó. Chắc nó đi chát muộn về. Nó mới học lớp sáu mà đã dám đi khuya khoắt thế này, chắc nhà nó cũng chẳng tử tế gì. Còn tôi, sáu giờ chiều mai tôi đã phải bay đi Úc. Tôi đã nỗ lực suốt một năm mới giành được cái học bổng thạc sĩ chuyên ngành truyền thông. Run run, tôi đọc tên và địa chỉ của nó từ cái thẻ học sinh nhàu nát nằm lỏng chỏng giữa mấy cái thẻ chơi game “Võ lâm truyền kỳ”. Bác sĩ trực nhàn nhạt nhìn tôi nói rằng tốt nhất là cho thằng em trai chụp cắt lớp. Ngoài trời mưa vẫn sầm sập và trong phòng la liệt những người rên rỉ bị tai nạn giao thông. Tôi nộp tiền trước, trong túi tôi có chừng chín triệu đồng tiền mặt. Ngày mai tôi đã đi thật xa và liên hoan tối nay tôi đã nhận được thật nhiều quà. Tôi lại gần thằng bé, khuôn mặt nhợt nhạt làm tôi bị nhớ rất lâu. Thằng bé lim dim mắt lẩm nhẩm vô thức đọc đi đọc lại một số điện thoại cố định. Tôi rút "mô bai" bấm số. Phía đầu dây kia choe chóe những tiếng văng tục cãi nhau. Một giọng đàn bà khê nồng gọi tên thằng bé. Tôi thông báo nó đã bị tai nạn đang nằm ở đây. Người đàn bà đó lặng đi rồi tru tréo òa khóc. Tôi mở ví lấy hết tiền, có gì như là cắn rứt rồi nhét vào túi áo trong thằng bé. Tôi liếc quanh, lén lút hấp tấp đi ra cửa. Chợt tôi thấy rõ nét một ánh mắt đùng đục màu nước mưa, nhìn mãi theo. Nó cứ vơ vẩn đọng ở đâu đấy trong suốt cả hơn hai năm tôi học ở nước ngoài. Còn bây giờ, ánh đèn sân khấu chói gắt và tôi chuyên nghiệp nhìn thật thẳng vào ống kính máy quay.

    Người đàn ông sẽ đứng giữa ba người chơi bởi đơn giản hai người còn lại là phụ nữ. Cô gái đứng sát tôi hai mươi hai tuổi là kế toán viên. Cô có cầm theo vài cuốn hồi ký của ông Tổng giám đốc ngành cô đến tặng chương trình. Cũng giống như những ông Tổng khác, đương nhiên ông phải lấy tiền cơ quan ra in sách. Trước đó vô tình tôi có đọc qua. Khác hẳn với tự truyện của các nữ nghệ sĩ, hồi ký của ông Tổng không nói xấu bố mẹ, không đá xoáy đồng nghiệp và cũng tuyệt không nhớ những người tình cũ. Ông chỉ giải thích tại sao mà từ một cậu bé chăn trâu bỗng thành ông Tổng. Theo sự sắp xếp của chương trình, khi tôi hỏi về sở thích riêng của cô kế toán thì cô sẽ trả lời là vô cùng yêu thích thể loại hồi ký vì nó trung thực, không giả dối, bịa đặt. Tiếp đó, cô sẽ hát một bài ngành ca. Đứng phía bên kia của người đàn ông là một thiếu phụ cô giáo dạy văn cấp Hai đã có hôn nhân nhưng lại đang độc thân. Nếu chỉ nhìn cách ăn mặc và cách bôi son phấn thì vài người nông nổi sẽ đoán chồng cô đã rất phấn khởi khi viết đơn ly dị. Sau khi học ở Úc về, tôi là phát thanh viên của mục kinh tế thị trường nhưng rồi chị MC của chương trình này nhân lúc chồng đi xa bỗng đột ngột có bầu nên lãnh đạo tạm điều tôi sang để vá chỗ. Thật đúng ra thì tôi phải làm ở chương trình dự báo thời tiết. Đạo diễn mới nảy ra một ý tưởng độc đáo. “Dự báo thời tiết” sẽ không khô khan theo kiểu một người cắm cúi ngồi đọc nữa mà sẽ là một loạt sáu đến bảy nam thanh nữ tú lần lượt đi ra đi vào tùy theo tình hình khí tượng. Ví dụ, nếu ngày mai là một ngày nắng đẹp trời trong thì sẽ là cô Á hậu. Nếu là áp thấp nhiệt đới còn đang lảng vảng thì sẽ là một nữ sinh mắt môi huyền bí vừa đoạt giải người đẹp Trung học. Theo đạo diễn, mặt tôi có nét buồn rười rượi rất thích hợp ở những ngày âm u mưa Thu dầm dề. Khi quay thử thì tôi bị loại, một nam ca sĩ chuyên hát nhạc sến đã được chọn. Anh này mặt còn ướt nhão hơn tôi và đã từng nhiều lần đi chụp quảng cáo cho hãng sản xuất máy hút ẩm. Hôm tôi học xong thạc sĩ quay về, trời Hà Nội cũng đang lê thê mưa phùn ẩm ướt. Tôi bí mật đi đến địa chỉ của thằng bé. Nó là một đoạn rìa ô đang từ làng lên phố rất đông những gia đình làm nghề lao động chân tay. Bố của thằng bé là liệt sĩ, bà bán trà chén ở đầu phố khi tôi khôn khéo hỏi bảo vậy. Cái thằng cu ấy bị tai nạn rồi người ta bỏ trốn bây giờ phải dùng xe lăn. Tôi hơn một lần ngồi ở hàng cà phê chênh chếch nhà thằng bé. Qua cửa sổ xộc xệch cánh gỗ tối sẫm, thằng bé lờ mờ như đang chơi game. Thỉnh thoảng nó ngước nhìn ra và tôi thảng thốt giật mình thấy cái nhìn đó sũng một màu nước mưa. Tôi không bao giờ quay lại đấy nữa. Tôi đang có rất nhiều dự định bận rộn dang dở và tôi đang yêu. Người yêu của tôi nói rằng yêu nhất ở tôi là sự thông minh đầy trong sáng trung thực.

    Tôi trong sáng thông minh cao giọng.

    “Xin chào mừng các quý vị khán giả đã đến với chương trình những ô chữ diệu kỳ. Một chương trình được nhiều người mến mộ và được sự tài trợ của hãng thời trang...”.

    Tôi sang sảng phát âm rất Tây cái tên Ta viết không dấu của hãng chuyên làm đồ lót. Người yêu tôi tuyên bố là sẽ không bao giờ dùng đồ của hãng này nhưng vẫn tha thiết yêu tôi.

    Gameshow của tôi được mua bản quyền từ một nước chậm phát triển, nó có luật chơi tương đối đơn giản. Trước mặt người chơi là vài ngăn ô chữ chưa mở. Dưới từng ngăn sẽ là vài dòng giải thích về nội dung cái khái niệm mà người chơi phải luận đoán. Người chơi sẽ đoán từng ô chữ, mỗi ô chữ được một lượng điểm nhất định, rồi cuối cùng sẽ ghép các ô chữ lại thành một khái niệm có nghĩa. Trước khi vào phần đoán ô chữ thì ba người chơi phải trả lời một số câu hỏi trắc nghiệm bằng cách nhanh tay bấm chuông. Đại loại, “Nữ diễn viên Ánh Ửng Hồng đã từng đoạt giải Cánh Cung Vàng thì có mấy con”. Phương án A là 1, phương án B là 2, phương án C là 3, phương án D là 4. Người chơi sẽ chọn duy nhất một phương án. Đây là câu mang tính kiến thức tổng hợp cao, hai phó giáo sư và ba tiến sĩ đã thề với nhà tài trợ là vô số người sẽ trượt ở câu này. Theo lô gích, nữ diễn viên phải giữ eo, nên đa phần người chơi sẽ chọn A hoặc B. Nhưng đáp án lại là D, bởi siêu sao này đã có ba đời chồng. Người chơi đi đến vòng cuối cùng sẽ lĩnh được giải thưởng chẵn một trăm triệu đồng. Cho đến giờ, chương trình đã mười chín lần phát sóng nhưng chưa có ai đi tới vòng cuối. Và người lập được kỳ tích ấy chính là người đàn ông nhợt nhạt kia. Ông ta làm tôi rất mất cảm tình vì cái vẻ uể oải trịch thượng. Ông ta luôn bấm chuông sau hai ứng viên nữ và nếu một trong hai người đó trả lời đúng thì ông ta mặt lạnh chờ câu sau. Cuộc thi đã đến những câu gần cuối và ông ta đang sở hữu một số điểm rất cao. Cô kế toán đã bị loại, cô luôn hấp tấp bấm chuông đầu tiên nhưng trả lời thì rất sai. Cô kế toán được nhiều tiếng vỗ tay cảm tình của các quý ông nhưng vẫn phải ra về với phần quà của nhà tài trợ. Thiếu phụ cô giáo thì thỉnh thoảng trả lời đúng ở câu trắc nghiệm nhưng khi đoán ô chữ thì lại toàn đoán trượt. Đã tới vòng cuối cùng, các ô chữ vừa được lật hết và chỉ cần thêm một câu hỏi phụ thì ông ta sẽ lĩnh trọn cả một trăm triệu. Ở bên dưới có loáng thoáng xì xào rằng giữa người chơi và người dẫn chương trình hình như có tháu cáy. Tôi ấm ức phẫn nộ chậm rãi đọc “Trong liên hoan ca nhạc khu vực tám hồi tháng sáu vừa qua, nam ca sĩ có tên là Trường nhuộm tóc màu gì”. A là đỏ, B là xanh, C màu vàng rơm còn D màu tím sẫm. Ông ta nhợt nhạt nghe, mũi lấm tấm đổ mồ hôi và tôi khoái thầm. Rồi ông ta khe khẽ nhắm mắt.

    “Tôi xin được dùng quyền trợ giúp”.

    Ô kê, có thế chứ, tôi hả hê hỏi “Anh sẽ gọi điện thoại cho ai”. Ông ta đọc một số điện thoại di động rồi vẫy tay ra hiệu là tôi có thể đếm giờ. Tôi hân hoan “60 giây trợ giúp bắt đầu”. Giọng đầu giây bên kia, tiếng loa được khuếch đại rõ nét. “Alô, ai gọi tôi đấy ạ”. Người đàn ông nghiêm giọng:

    “Anh có phải nam ca sĩ có tên là Trường không”.

    “Vâng, xin lỗi ai đấy ạ”.

    “Hồi tháng sáu vừa rồi khi đi hát anh nhuộm tóc màu gì”.

    “Màu vàng rơm”.

    Ông ta không đợi hết giờ, tự ấn nút ngắt máy, thong thả nói “Tôi chọn C, vàng rơm”. Tôi cũng như khán giả, kinh ngạc đến chết lặng. Phải vài phút sau tôi mới lắp bắp “Chúc mừng anh. Tiện đây xin hỏi, một trăm triệu là số tiền khá lớn, vậy nếu không bí mật xin anh cho mọi người cùng biết là anh sẽ dùng vào việc gì”. Ông ta nhếch mép cười, rút trong túi ngực ra một tờ giấy đã viết sẵn đưa tôi. Tôi hoang mang cao giọng đọc.

    “Chín triệu đồng chẵn tôi từ thiện cho người dẫn chương trình. Số tiền còn lại tôi xin được chuyển đến địa chỉ...”.

    Tim tôi co thắt và tôi bàng hoàng đánh rơi tờ giấy, mặc kệ đạo diễn trong hậu trường hoa chân múa tay đang thất thanh gào thét. Cái địa chỉ của thằng bé, tôi luôn bị nhớ rất lâu. Tôi sững người chăm chăm nhìn ông ta. Người đàn ông nhợt nhạt nhìn lại, cái nhìn thăm thẳm mờ mờ của màu nước mưa.

    Hai ngày sau, không hề nói với ai, tôi rời Hà Nội. Hôm ấy, trời lãng đãng nhiều sương mù và sau đám dày sương sớm ưng ửng vài vệt nắng nhẹ.

    Truyện ngắn của NGUYÊN VIỆT HÀ

    host

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...