QĐND - Chiều ấy ta ngồi bên hồ/Tiễn nhau qua bức tranh mùa thu/Bão đêm không to mà bật gốc cả trăm cây cổ thụ/Thêm chút gì oan trái vòm xanh...
Một mùa thu như thế
![]() |
| Minh họa: Phạm Hà |
QĐND - Chiều ấy ta ngồi bên hồ
Tiễn nhau qua bức tranh mùa thu
Bão đêm không to mà bật gốc cả trăm cây cổ thụ
Thêm chút gì oan trái vòm xanh
Dòng nhựa đắng trong em cũng đến hồi cạn kiệt
Có thể một ngày sẽ theo gót mưa giông
Đừng buồn nếu sớm mai kia bước chân em chợt úa vàng theo cỏ
Đôi hài xanh nằm góc tối im lìm
Trúc Bạch vẫn nợ ta mùa sương
Ta thì nợ nhau ly rượu nhạt
Miền đất bằng không mùi hoa cúc dại
Hò hẹn nhau qua lối ấy làm gì
Mùa tim tím trong bình đã cũ
Chẳng bao giờ thức dậy từ bi
Chiều ấy ta ngồi bên nhau
Hơi thở vòng vo khước từ cơn gặp gỡ
Giữa hai ta góc phố quen ăn mòn ý nghĩ
Chuyện mai này chìm lắng suốt bao năm
Ta nhập vào nhau từng hồi tê buốt
Để đến bây giờ thành mùa đắng dung dăng.
Mở mắt rồi mơ
Trốn trong cơn sốt lùng bùng
Mưa đang ở rất gần
Bởi gần quá nên chẳng còn thấy lạnh
Nhắm mắt lại thôi
Ta đi vào chiêm bao rất trống
Một căn phòng màu trắng
Một đôi hài xanh đen
Trốn trong từng đợt hoang mang
Ô cửa mở nỗi buồn cũng mở
Phố đêm rờ rỡ đèn vàng
Nhắm mắt lại thôi
Còn ai ngang qua đây nữa
Mưa gieo vào ta khúc hát
Những hạt mầm buốt sắc như chông
Mắt quen ứa đầy khoảng trống
Trà đêm tách chén cũ càng
Toát hương lành lạnh
Thôi nào mở mắt rồi mơ
Cơn sốt đủ đầy sương khói.
Những hồi chuông cỏ dại
Khách gõ cửa nhà buổi sớm mai
Thập thững trở về nhìn tôi qua song cửa
Nhìn thôi không nói năng gì
Tôi là người đàn bà tháng Tám
Mang trong lòng đứa trẻ mùa thu
Chị đăm đăm cười như cỏ dại
Chỉ cách nhau một tiếng kinh cầu
Trong cơn khóc trẻ thơ
Hương huệ trắng vẫn còn thảng thốt
Người đàn bà tháng bảy
Theo hồi chuông mang kí ức quay về
Âm dương tìm nhau khói nhang cách biệt
Tiếng kinh cầu vẫn gõ cửa nhà tôi
Cả ánh mắt bung biêng người đàn bà bên ấy
Chồng con cõi trần lặng im như tượng Phật
Tôi là người đàn bà tháng Tám
Rón rén qua mùa lễ vu lan
Những hàng xóm bên tôi lại vừa đếm thêm một mùa cách biệt
Lúc ngày chưa rạng
Chúng ta đã cùng mơ về những đám mây
Giấu nước mắt im chìm dưới cỏ
Những ngày nắng nôi dài quá
Hơi thở của nhau đang lịm đi theo vết kiến tha mồi
Ở góc tối khu vườn hoa huệ chuông bắt đầu thỉnh nguyện
Hãy gối đầu tay em gối đầu tay em
Hoa sấu rụng đau lâm râm ngõ nhỏ
Đừng tin những câu thơ thiếu ngủ
Khi đêm đêm chúng ta phải nương vào mộng mị để gặp nhau
Hai đầu cầu xa lắc, đốm hoa cà tím tái trên chăn…
Tất cả đều khiến em giật mình
Chiếc bong bóng phập phồng mùa hạ
Trong cơn mơ từng đám mây nhập cơn trở dạ
Không sinh ra hạt mưa nào
Chỉ có quầng sáng chói lóa rót đều trên thảm cỏ khô
Lúc ấy ngày còn chưa rạng.
LỮ THỊ MAI
Ý kiến bạn đọc
0 bình luận