Thứ Năm, 15/08/2013, 16:58

    Nhớ mẹ mùa Vu Lan

    QĐND - Tháng bảy âm lịch lại về cùng những cơn mưa ngâu dai dẳng. Thêm một mùa Vu Lan nữa, tôi không thể về bên mẹ. Đó đây người ta nói nhiều về mùa báo hiếu, về tấm lòng cha mẹ và đạo làm con. Lòng tôi lại bồi hồi nhớ về những tháng ngày bên mẹ, chỉ có mẹ là duy nhất...

    QĐND - Tháng bảy âm lịch lại về cùng những cơn mưa ngâu dai dẳng. Thêm một mùa Vu Lan nữa, tôi không thể về bên mẹ. Đó đây người ta nói nhiều về mùa báo hiếu, về tấm lòng cha mẹ và đạo làm con. Lòng tôi lại bồi hồi nhớ về những tháng ngày bên mẹ, chỉ có mẹ là duy nhất.

    Tôi đã có một thời ấu thơ nghèo khó, lấm láp bên người mẹ hiền lam lũ, cơ cực. Tôi chỉ biết được điều đó khi đã khôn lớn, trưởng thành. Bởi lúc còn nhỏ, tôi vẫn thấy mình thật sung sướng và hạnh phúc khi được đắm mình trong đồng đất quê nhà, được theo mẹ ra đồng mỗi mùa vụ, được theo mẹ lên núi kiếm củi, kiếm măng. Những người lớn tuổi thường nhìn tôi xa xót, nhưng những đứa trẻ cùng trang lứa lại nhìn tôi ganh tị. Tôi không mấy bận tâm đến những điều đó vì bên tôi đã luôn luôn có mẹ đi cùng.

    Khi ấy mẹ là cả thế giới, là cả bầu trời của tôi. Mẹ dạy tôi từng việc làm dù rất nhỏ như chải tóc, giặt đồ đến nhen lửa nấu cơm, gieo trồng hạt lúa. Mẹ truyền cho tôi tình yêu và cảm hứng với sách vở, đến nỗi tôi cảm thấy đi học là một đam mê chứ không phải là nhiệm vụ của một đứa trẻ. Tôi đã từng nghĩ, cuộc đời này tôi chỉ cần có mẹ thôi là đủ. Có một lần, tôi ngây thơ hỏi mẹ, ngoại là mẹ của mẹ, còn mẹ là mẹ của con, vậy mẹ có yêu ngoại như con yêu mẹ không và vì sao mẹ chăm sóc con mà con không thấy ngoại chăm sóc mẹ? Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy mẹ khóc, tôi làm mẹ khóc. Khi ấy, tôi nào đâu hiểu quy luật cuộc đời, và cho đến bây giờ, khi đã hiểu ra thì tôi cũng không còn được ở bên mẹ nữa, cũng giống như lúc xưa, tôi thắc mắc vì sao mẹ không còn ở bên ngoại.

    Những người mẹ mang nặng đẻ đau, cho ta một hình hài, cuộc sống. Con cái là nỗi đau tột cùng và cũng là niềm hạnh phúc vô biên của người mẹ. Mẹ cứ tảo tần nuôi ta lớn khôn, dạy ta từng nết ăn nết ở. Mẹ bên ta với những vui buồn ấu thơ, với những dại khờ của tuổi mới lớn. Để rồi mẹ lại từ từ chứng kiến ta rời xa mẹ. Như một tình yêu có nỗi đau và hạnh phúc bởi mẹ sẽ vẫn mỉm cười khi thấy ta trưởng thành, khôn lớn, và khóc thầm xót xa khi ta va vấp mà mẹ không thể dắt đi, nâng dậy như ngày thơ. Dường như mọi người mẹ đều xem con cái là tất cả của cuộc đời mình; nhưng những đứa con, trước tuổi trẻ và cuộc sống mênh mông chúng còn biết bao mơ ước và dự định, còn biết bao điều thú vị của tình yêu đang chờ chúng háo hức bước vào chinh phục. Thế nên, những đứa con cứ dần đi xa mẹ mình và đâu phải ai cũng biết đường trở về bên mẹ khi hạnh phúc, thành công cũng như buồn đau, va vấp.

    Tôi xa mẹ đem theo khát vọng thay đổi cuộc sống bần hàn, rằng tôi sẽ khiến mẹ luôn mỉm cười tự hào về tôi. Nhưng cuộc sống không phải là bức tranh để ta tô màu theo ý thích, cũng không phải là bản nhạc với riêng những nốt vui. Bên cạnh những niềm vui mới mẻ thì cũng không ít lần tôi khóc thầm trong niềm tủi khổ. Tôi giấu mẹ những nỗi đau tuổi trẻ giống như mẹ giấu tôi những cơ cực bất hạnh đời mình. Cuộc sống của tôi bây giờ không đơn giản là nhen lửa nấu cơm, hay cầm bút tập viết, tập tính như ngày xưa. Nhưng những bài học đầu đời mẹ dạy cho tôi sẽ là những bài học lớn tôi mang theo suốt cả cuộc đời này.

    Mùa Vu Lan này tôi lại không thể về bên mẹ. Ước mơ được tối ngày nấu cho mẹ bát cơm, nâng cho mẹ chén thuốc cũng trở nên xa lạ. Trong không khí của mùa báo hiếu, khi mà người người, nhà nhà đều sáng đèn ấm cúng tình mẫu tử thì tôi chỉ biết gửi nỗi nhớ này về bên mẹ. Và niềm hạnh phúc to lớn nhất mà giờ đây tôi đang có đó là tôi được cài lên áo mình một bông hồng màu đỏ trong ngày lễ Vu Lan.

    Tản văn của TÙNG QUÂN

    thuthuy

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...