Thứ Bảy, 01/09/2012, 21:25

    Quê

    QĐND - Chênh vênh như một cánh bèo/Nửa choài ra biển nửa neo vào đồng/Mặn mòi ngấp nghé cửa sông/Quê tôi từ thuở bế bồng đã lo...

    Chênh vênh như một cánh bèo

    Nửa choài ra biển nửa neo vào đồng!

    Mặn mòi ngấp nghé cửa sông

    Quê tôi từ thuở bế bồng đã lo!

    Bão giông dài ngoẵng chân cò

    Chỉ nụ cười của trời cho thì tròn…

    Vậy mà cỏ vẫn cứ non

    Má con gái chẳng phấn son cũng hồng

    Như niềm tin gửi cánh đồng

    Ngàn năm vẫn chín thành bông lúa vàng.

    Bùn chua xây những huy hoàng

    Chênh vênh giữa những mơ màng… quê ơi!

    Lời ru mẹ Âu Cơ gửi đảo

     Dẫn con về phía biển xanh

    Thương cha, mẹ khóc lệ thành đảo xa

    Mấy đời xẻ bảy chia ba

    Sục sôi biển cứ thiết tha cùng người.

    Sóng ngầm vạn kiếp chưa thôi

    Mẹ ru đá ngủ trong lời nước non

    À ơi mấy cuộc vuông tròn

    Máu cha còn gửi cội nguồn đất đai

    Núi cao, biển rộng sông dài

    Lời ru mẹ vọng bên ngoài nước non

    Nước mắt mẹ ứa màu son

    Mẹ ru cho lặng sóng cồn biển xanh…

    No image available

    Nhà ta kẻ cắp rập rình

    Quên lời mẹ, tưởng bình minh là hồng,

    Em cầm nón trắng sang sông

    Phút nông nổi lỡ mang giông bão về.

    Biển cồn trăm nỗi tái tê

    Lời cha ông dẫn lối về mai sau

    "Trời xanh còn ở trên đầu

    Mấy ngàn năm đã cũ đâu, kẻ thù"!

    May còn vang vọng lời ru

    Còn nước mắt mẹ nhân từ trong tim

    À ơi, đảo nổi đảo chìm

    Từ cay đắng mẹ-mà nên đất này.

    Lên chùa

    Người tập nhớ, kẻ học quên

    Vịn màu hương khói thơm bên bốn mùa.

    Nào là sung chát khế chua

    Nào cay đắng một đời chưa làm người

    Thiền môn lắng lại khóc cười

    Lời kinh cho cả đất trời biết yêu.

    Tưởng nghe sương gió đổi chiều

    Từ bi hóa kiếp bao nhiêu cũng đành

    Vui buồn gửi sắc rêu xanh

    Nương trên mái cổ giữ lành đất đai.

    Sân chùa tìm dấu chân ai

    Bùa mê đã trả ra ngoài ngàn năm.

    Bon chen trong khói hương trầm

    Lòng tham còn đó… cõi trần nổi giông.

    Bao giờ mới hết long đong

    Sáng nay lại một đám đông ngồi thiền.

    Viết ở ngã ba

    Vậy là em cũng lấy chồng

    Và tôi cũng đã làm xong việc rồi

    Ngã ba này ngã ba ơi

    Một phía em, một phía tôi bắt đầu

    Ngã ba thì có từ lâu

    Tôi đồng ruộng đến, em dầu dãi lên

    Con đường ngắn, chật bon chen

    Cả gan tôi, ngỡ ngàng em… bỗng dài

    (Thôi thì không nhắc đến ai

    Để hôm nay gặp ngày mai khỏi chào)

    Ngã ba gửi lại ồn ào

    Nẻo tôi gặp ở nơi nào cũng em.

    NGUYỄN THẾ KIÊN

    vuhuyen

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...