Thứ Hai, 29/04/2019, 19:48

    Sáng mãi khúc quân hành

    QĐND - Ngày 30-4-1975, bố tôi có mặt trong đoàn quân tiến vào giải phóng Sài Gòn, chứng kiến lá cờ của Quân Giải phóng kiêu hãnh tung bay trên nóc Dinh Độc Lập...

    Ngày ấy đã đi vào lịch sử dân tộc như một mốc son chói lọi đưa đất nước ta bước vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.

    Hồi tôi còn nhỏ, mẹ tôi bảo: "Bố con là Bộ đội Cụ Hồ, gần trọn cuộc đời cầm súng đánh giặc mới có được hôm nay. Mai này lớn khôn, con phải gắng sức rèn luyện, phấn đấu trưởng thành, góp phần xây dựng quê hương, đất nước”.

    Tôi lớn lên qua những câu chuyện cổ tích của ngoại, trong lời ru ngọt ngào của mẹ và những câu chuyện thấm đẫm nghĩa tình đồng đội của bố. Qua lời giảng của thầy cô, qua những trang sách nhỏ, tôi thấy hình ảnh của người chiến sĩ thật gần gũi, thân thương mà rất đỗi tự hào. Tôi thầm mong mai này mình cũng thành người chiến sĩ... Thế rồi, tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi vào quân ngũ với không ít lời khuyên ngăn của bạn bè, với tâm trạng vui buồn lẫn lộn: Vui vì ước mơ trở thành hiện thực, buồn vì phải xa quê hương và cả những kỷ niệm thời thơ ấu.

    Buổi đầu làm anh bộ đội chẳng đơn giản chút nào. Đơn vị huấn luyện chiến sĩ mới đóng quân trên ngọn đồi vùng núi Tân Lâm, Đông Hà (Quảng Trị); mùa hạ nắng cháy da, gió Lào quạt lửa, mùa đông rét thấu xương. Các bài tập lăn, lê, bò, trườn... khiến tôi mệt bã người. Có những chiều khi mặt trời khuất dần vào dãy núi Trường Sơn, tôi thầm mong mình được chạy ào về quê để vẫy vùng giữa dòng sông La xanh mát, được ăn bát canh hến ngọt lự từ tay mẹ nấu, được bố kể chuyện cùng đồng đội truy kích địch trên chiến trường Tây Nguyên, Phan Rang, Xuân Lộc,...

    Ngày tháng trôi qua, càng gắn bó, chia sẻ với cuộc sống gian khổ của người chiến sĩ, tôi càng thêm hiểu giá trị chân thực của cuộc sống quân ngũ luôn ấm tình đồng đội. Tôi say sưa rèn luyện phấn đấu và sau đó được cấp trên cử đi học sĩ quan. Những năm tháng học tập ở trường, tôi đã trưởng thành cả về nhận thức và hành động.

    Buổi đầu tiên ra với Trường Sa, bàn chân tôi rộp phồng lên vì cát cháy. Nắng, gió và cát bỏng nơi tiền tiêu của Tổ quốc đã rèn luyện cho người lính đảo càng chắc tay súng, vững vàng niềm tin. Bao chiến sĩ tóc cháy, da nâu, ngực trần, chân đạp sóng, đầu đội nắng, vần vũ trên cát để gieo mầm cho loài cây phong ba vươn cành tỏa bóng, là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của con người nơi đây. Những ngày trời yên, biển lặng, cánh lính trẻ trên đường tuần tra trở về thường chạy dọc theo triền cát trắng ngắt mấy chùm hoa muống biển, ép vào trang thư gửi về đất liền nói hộ lòng mình…

    Và tôi bỗng nhớ cồn cào những bông hoa trên cát bỏng miền Trung quê tôi. Trông gai góc là vậy nhưng cây xương rồng là biểu tượng của sự dung dị, bao dung và lòng chung thủy của người dân quê tôi. Hoa xương rồng trên cát vừa hàm chứa nét đẹp của sự thuần khiết, vừa mang dáng dấp của sự phong trần và lòng kiêu hãnh. Cát thật khắt khe mà cũng thật chung tình. Cát lưu giữ trong mình những điều thiêng liêng, cao cả…

    Giờ đây, khi đã trở thành người chiến sĩ cầm bút, dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, thử thách, nhưng tôi vẫn luôn trân trọng và yêu nghề, bởi tôi thấy rằng, trong những tháng chiến tranh ác liệt, những nhà báo chiến sĩ phải xông pha trên khắp chiến trường để ghi lại những hình ảnh, tư liệu quý giá về sự hy sinh cao đẹp, đầy chất bi tráng của người chiến sĩ nơi mặt trận. Có thể nói, mỗi bài báo, mỗi bức hình, mỗi thước phim được thể hiện giữa đạn bom, khói lửa phải đánh đổi cả mồ hôi, máu và nước mắt. Nếu như năm xưa, bao người chiến sĩ cầm bút xông pha giữa chiến trường để sáng tạo nên những tác phẩm báo chí để đời, thì ngày nay, những chiến sĩ cầm bút lại sát cánh cùng những cánh quân về vùng tâm bão, giúp dân phòng, chống thiên tai, khắc phục hậu quả lũ lụt. Những nhà báo chiến sĩ hôm nay lại đến với người lính nơi biên cương, hải đảo, khắp mọi miền Tổ quốc để kịp thời tuyên truyền các mặt hoạt động của LLVT, nêu gương các tập thể và cá nhân điển hình tiên tiến, góp phần tôn vinh hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ trong lòng dân....

    Dịp kỷ niệm Chiến thắng 30-4, tôi càng thêm tự hào vì mình vinh dự có mặt trong đội ngũ điệp trùng của người chiến sĩ hôm nay, tiếp bước cha anh bảo vệ những thành quả cách mạng mà các thế hệ đi trước đã đấu tranh gây dựng và nhiều người đã ngã xuống cho sự trường tồn của đất nước, của dân tộc.

     

    PHAN TIẾN DŨNG

    BÁO IN - Số 7 Phan Đình Phùng, Hoàn Kiếm, Hà Nội

    Ý kiến bạn đọc

    0 bình luận
    Đang tải reCAPTCHA...